Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

RANH NGÔN

1. Người đẹp thì làm ta chú ý, còn người làm dáng thì… chú ý đến ta. 
2. 
Vợ ngày xưa thường “nâng khăn sửa túi” cho chồng. Vợ ngày nay thường “ngửi khăn lục túi” của chồng. 
3. “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ” nhưng nếu bạn cười với một cô gái trước mặt vợ mình thì nụ cười ấy lại là thuốc… đỏ. 

4. Người cho ta tiền là thầy ta, người cho ta mượn tiền là bạn bè ta, người lúc nào cũng muốn lấy tiền của ta ấy là vợ ta! 
5. Có tiền mua tiên cũng được, nhưng đừng mua một “tiên nữ”, vì như thế bạn sẽ không còn tiền. 

6. Theo luật Hôn nhân gia đình thì đàn ông (con trai) ít ra cũng được tự do 20 năm (trước khi cưới vợ). 

7. 
Nhậu nhiều thì vợ buồn, nhậu ít thì bạn bè buồn, còn không nhậu thì… mình buồn. 
8. Hôn nhân là nghệ thuật sống chung hai người mà vẫn hạnh phúc như khi sống một mình. 

9. Người ta thường dùng lửa để thử vàng, dùng vàng thử đàn bà, dùng đàn bà thử đàn ông và dùng đàn ông đi lấy lửa. 

10. Người đàn ông đầu tiên so sánh phụ nữ với một đóa hồng là một thi sĩ, còn người thứ hai so sánh như thế là một người thiếu… kinh nghiệm. 

11. Ðược tăng lương cũng giống như uống ly rượu, nó nâng tinh thần ta lên nhưng chỉ trong chốc lát thôi. 

12. Nếp nhăn… là cái mà chỉ người khác có. Còn bạn chỉ có những “đường cá tính” mà thôi. 

13. Lương tâm – đó là cái buộc ta phải kể với vợ tất cả mọi chuyện trước khi có ai đó mách. 

14. Hãy luôn nhớ rằng bạn là người độc đáo, cũng như… những người khác. 

15. Thời trang phụ nữ giống như hàng rào kẽm gai – bảo vệ dinh cơ nhưng không giới hạn tầm nhìn. 

16. Nếu người chồng im lặng trong gia đình, nghĩa là vợ anh ta có tài năng của một nhạc trưởng. 

17. Hôn nhân cũng giống như số "pi" trong toán học: tự nhiên, phi lý và rất quan trọng. 

18
. Nếu một phụ nữ không chịu lấy chồng, người ta bảo cô ta có tính độc lập cao. Còn nếu một người đàn ông không chịu lấy vợ, người ta bảo hắn ta không dám dấn thân. 
19. Phụ nữ luôn sẵn sàng tha thứ. Nhưng họ không bao giờ quên những gì họ đã tha thứ. 

20. Trong 24 tháng đầu tiên của cuộc đời một đứa trẻ, người ta dạy chúng đi và nói. 24 tháng tiếp theo, họ sẽ bảo chúng ngồi yên và câm miệng. 

21. Phụ nữ và các nhà dự báo thời tiết giống nhau ở chỗ họ thường chỉ thừa nhận mình đã lầm chứ không sai! 

22. Cô gái già là phụ nữ không thành công trong việc kiếm chồng, còn trai già là đàn ông thành công trong việc không lấy vợ. 
23. Ba giai đọan của một đời người: tin vào ông già Noel, không tin vào ông già Noel và làm ông già Noel. 

24. Ðàn ông tốt có ở khắp mọi nơi trên thế giới, trừ dưới mái nhà của vợ mình. 

25. Ðàn ông tha thứ rồi quên đi, còn đàn bà thì chỉ tha thứ. 

26. Tất cả đàn ông đều có lúc lầm lỗi, nhưng người đã có vợ bao giờ cũng nhận ra sai lầm của mình nhanh hơn.



PLN (ST)
»» xem thêm

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Bánh Chưng Tết



Dân tộc nào cũng có thức ăn truyền thống. Song chưa thấy dân tộc nào có một thức ăn vừa độc đáo, vừa ngon lành, vừa bổ, vừa gắn liền với truyền thuyết dân tộc lâu đời, lại vừa có nhiều ý nghĩa sâu xa về vũ trụ, nhân sinh như bánh chưng, bánh dầy của Việt Nam.

Bánh chưng hình vuông, màu xanh, tượng trưng trái Đất, âm. Bánh dầy hình tròn, màu trắng, tượng trưng Trời, dương, thể hiện triết lý Âm Dương, Dịch, Biện chứng Đông Phương nói chung và triết lý Vuông Tròn của Việt Nam nói riêng.

Bánh chưng âm giành cho Mẹ, bánh dầy dương giành cho Cha. Bánh chưng bánh dầy là thức ăn trang trọng, cao quí nhất để cúng Tổ tiên, thể hiện tấm lòng uống nước nhớ nguồn, nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục to lớn, bao la như trời đất của cha mẹ.

Theo truyền thuyết, bánh chưng bánh dầy có từ thời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi phá xong giặc Ân.Vua muốn truyền ngôi cho con, nhân dịp đầu xuân, mới hội các con mà bảo rằng: ”Con nào tìm được thức ngon lành để bày cỗ có ý nghĩa hay thì ta truyền ngôi cho”.

Các con trai đua nhau kiếm của con vật lạ, hy vọng được làm vua. Người con trai thứ mười tám của Hùng Vương thứ 6 là Lang Lèo (tên chữ gọi là Tiết Liêu), tính tình thuần hậu, chí hiếu, song vì mẹ mất sớm, không có người mẹ chỉ vẽ cho, nên rất lo lắng không biết làm sao, bỗng nằm mơ thấy Thần Đèn bảo: ”Vật trong trời đất không có gì quí bằng gạo, là thức ăn nuôi sống người. Nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để tượng trưng Trời Đất. Lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột để tượng hình cha mẹ sinh thành”.

Lang Lèo (sau có người gọi Lang Liêu) tỉnh dậy, mừng rỡ làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp, đậu xanh thật tốt, thịt lợn (heo) ba rọi dày thật tươi.

Đến hẹn, các lang (con vua) đều đem cỗ tới, đủ cả sơn hào hải vị. Lang Lèo chỉ có bánh Dầy bánh Chưng. Vua lấy làm lạ hỏi, ông đem thần mộng tâu lên. Vua nếm bánh, thấy ngon, lại khen có ý nghĩa hay, bèn truyền ngôi cho Lang Lèo, tức đời vua Hùng Vương thứ 7.

Từ đó, cứ đến Têt nguyên đán hay các đám cưới, đám tang, dân gian bắt chước làm theo, sau thành tục lệ để cúng Tổ tiên, cúng Trời Đất.

Bánh chưng độc đáo, sáng tạo, đậm đà bản sắc dân tộc còn ở những vật liệu và cách gói, cách nấu. Lúa gạo thì tượng trưng cho nền văn hóa lúa nước, nhiệt đới, nóng và ẩm, được chế biến dưới nhiều hình thức khác nhau, mang tính đậm đà bản sắc dân tộc Việt Nam hay Đông Nam Á. Người Trung Hoa ưa chế biến từ bột mì hơn; người Ấn Độ thì ưa chế biến từ kê…

Thịt lợn hay heo được coi là lành nhất, nên các bệnh viện ngày nay thường chỉ sử dụng lọai thịt heo chứ không dùng thịt bò hay thịt gà là thức ăn chính cho bệnh nhân. Người Việt thích thịt luộc hay nấu. Đậu xanh vừa ngon lành vừa bổ dưỡng. Bánh chưng như thế rất nhiều chất, đặc trưng của các món ăn Việt Nam.

Độc đáo hơn nữa, khi nấu trong một thời gian khá dài thường trên 10 tiếng, phải để lửa râm râm, bánh mới ngon. Nấu bằng lò gas, tuy nhanh, nóng quá cũng sẽ không ngon. Vì được gói bằng lá dong, bánh chưng vừa xanh vừa đẹp, thơm hơn lá chuối. Phải gói thật kín, không cho nước vào trong, bánh mới ngon. Lạt phải buộc thật chật, chắc; gói lỏng tay, ăn không ngon. Song nếu chắc quá, bánh cũng không ngon.

Tuy gọi là luộc (người Việt Nam thích luộc, người Trung Quốc thích quay), song vì nước không tiếp xúc với vật liệu được luộc, nên lại là hình thức hấp hay chưng (chưng cách thủy), khiến giữ nguyên được chất ngọt của gạo, thịt, đậu!

Có lẽ vì cách chế biến bằng chưng, nên mới gọi là bánh chưng. Vì thời gian chưng lâu nên các hạt gạo mềm nhừ quyện lấy nhau, khác hẳn với xôi khi người ta “đồ”, khi hạt gạo nhừ quyện vào nhau như thế, người ta gọi bánh chưng “rền”. Vì nấu lâu như thế, các vật liệu như thịt (phải là thịt vừa nạc vừa mỡ mới ngon; chỉ thịt nạc, nhân bánh sẽ khô), gạo, đậu đều nhừ. Cũng vì thời gian chưng lâu, khiến các chất như thịt, gạo đậu nhừ, có đủ thời gian chan hòa, ngấm vào nhau, trở thành hương vị tổng hợp độc đáo, cũng mang một triết lý sống chan hòa, hòa đồng của dân tộc ta.

Cách chế biến như thế rất độc đáo, công phu. Bánh chưng nhất là bánh dầy có thể để lâu được. Khi ăn bánh chưng, người ta có thể chấm với các lọai mật hay với nước mắm thật ngon, giàu chất đạm; cũng có thể ăn thêm với củ hành muối, củ cải dầm hay dưa món… Dân Bắc Ninh xưa thích nấu bánh chưng, nhân vừa thịt vừa đường!

Bánh chưng, bánh dầy quả thật là một món ăn độc đáo có một không hai của dân tộc. Bánh chưng là một trong những bằng chứng cụ thể chứng tỏ văn hóa ẩm thực Việt Nam có nhiều tiềm năng khiến Việt Nam trở thành một cường quốc về văn hóa ẩm thực!

Đọc thêm:

Ngày Tết, bánh chưng xanh –câu đối đỏ, hai thứ không thể thiếu trong mỗi gia đình người Việt. Cái Tết sẽ kém thi vị, ý nghĩa khi mất đi, hoặc vắng một trong hai. Bánh chưng xanh –sản phẩm lâu đời của nền văn minh nông nghiệp lúa nước. Nó bình dị thân thiết màu xanh tươi tắn như mạ non thì con gái chứa đựng nhiều lý thú.

Nếp ba tháng trắng phau, vo sạch để ráo nước. Từng hạt chắc mẩm, ánh lên bóng bẩy. Thịt heo đầy đủ phức hợp nạc –mỡ –da, cùng với đỗ (đậu) vàng bỏ vỏ làm nhân. Tất cả được đùm bọc lại bên ngoài bằng lá dong (hoặc lá chuối) có dây lạt mềm đen tuyền buộc chặt. Sản phẩm hoàn toàn từ nông nghiệp: trồng trọt và chăn nuôi.

Đơn giản như thế nhưng nó thể hiện tính tư duy sâu sắc của người xưa. Cắt chiếc bánh chưng, một tổng thể năm sắc màu hiện lên: vàng ngà hạt đỗ bùi bùi thoảng hương, đỏ thịt lợn chín, trắng ngần màu nếp, xanh lá dong và đen tuyền sợt lạt buộc bên ngoài. Từ trong ra ngoài, thể hiện triết lý: Âm dương, Tam tài và Ngũ hành.

Năm màu tượng trưng cho Ngũ hành trong triết lý phương Đông: Thủy (đen), Hỏa (đỏ), Mộc (xanh), Kim (trắng), Thổ (vàng). Ngũ hành tương sinh –tương khắc hài hòa, bổ trợ cho nhau trong tổng thể vuông vức. Màu vàng ứng với hành Thổ trong thế đất vuông nằm ở trung ương, tượng trưng cho con người rất quan trọng. Trong chiếc bánh chưng, hạt đỗ vàng được bao bọc chính giữa bánh, bên cạnh thịt lợn –thể hiện sự quan trọng này.

Bên cạnh hạt đỗ vàng là thịt lợn đỏ. Hai cặp phạm trù Âm dương hòa quyện lấy nhau (hạt đỗ –thịt lợn; động vật –thực vật; tĩnh –động), chúng bổ trợ cho nhau trong quá trình phát triển. (Trong đời sống thực vật và động vật đã có sự nương dựa vào nhau. Thực vật là nguồn sống của động vật, ngược lại, chất thải của động vật tạo năng lượng cho thực vật hấp thụ phát triển). Cùng bao bọc hạt đỗ –thịt lợn (âm –dương) là màu trắng của nếp. Nếp –hạt đỗ –thịt lợn (âm –dương –âm; thực vật –động vật –thực vật) tạo thành một Tam tài.

Tam tài với ba cặp phạm trù âm dương (nếp –thịt lợn, âm –dương), (hạt đỗ –thịt lợn, âm dương), (nếp –hạt đỗ, âm –dương, nếp được trồng dưới nước –đỗ trồng trên cạn, nước –đất, ướt –khô) đã hòa quyện và bổ trợ cho nhau trong tổng thể phức hợp. Và từ Âm dương, Tam tài đã phát triển lên Ngũ hành. Đó là lạm bàn bản chất của bánh chưng. Ngay cả quá trình luộc chín bánh cũng thể hiện triết lý Ngũ hành: Thủy, Hỏa, Mộc, Kim, Thổ.

Người ta dùng nước để luộc bánh, lửa được đốt từ củi và tất nhiên dùng nồi lớn (kim) đặt lên ba ông đầu rau (thổ). Cả năm thứ: nước, lửa, củi, nồi, ông đầu rau bổ trợ cho nhau, hài hòa bên nhau.

Xưa, nền kinh tế chính của ông cha ta không gì ngoài làm nông. Quanh năm làm bạn với nước, đất, giống và vô hình thiên nhiên, thời tiết đã đóng vai trò rất quan trọng. Hội làng mở ra cũng chỉ nhằm mục đích cầu trời phù hộ cho mưa thuận, gió hòa, mùa màng tươi tốt, làm ăn phát đạt. Triết lý Âm dương, Tam tài, Ngũ hành ra đời cũng không ngoài ý niệm trên.

Chỉ gói gọn trong chiếc bánh chưng xinh xắn kia là cả tư duy độc đáo, đáng khâm phục của ông cha. Nó đã thoát khỏi đơn thuần là vật chất, móm ăn bình thường trở thành đại diện chuyển tải tư tưởng triết lý sâu sắc đậm nét nông nghiệp lúa nước. Từ đây, cần nên gìn giữ phát huy cho xứng đáng với vị thế chiếc bánh chưng trong ngày tết.

Nguyễn Nhã
PQN(st)
»» xem thêm

Tết ông Táo

 

Trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam, Táo quân có nguồn gốc từ ba vị thần Thổ Công, Thổ Địa, Thổ Kỳ của Lão giáo Trung Quốc nhưng được Việt hóa thành huyền tích "2 ông 1 bà" - vị thần Đất, vị thần Nhà, vị thần Bếp núc. Tuy vậy người dân vẫn quen gọi chung là Táo Quân hoặc Ông Táo.

Ở Việt Nam, sự tích Táo Quân được truyền khẩu, rồi ghi chép, do đó có những sự khác nhau về tình tiết, nội dung chính được tóm tắt như sau:
Trọng Cao có vợ là Thị Nhi ăn ở với nhau đã lâu mà không con, nên sinh ra buồn phiền, hay cãi cọ nhau. Một hôm, Trọng Cao giận quá, đánh vợ. Thị Nhi bỏ nhà ra đi sau đó gặp và bằng lòng làm vợ Phạm Lang. Khi Trọng Cao hết giận vợ, nghĩ lại mình cũng có lỗi nên đi tìm vợ. Khi đi tìm vì tiền bạc đem theo đều tiêu hết nên Trọng Cao đành phải đi ăn xin.

Khi Trọng Cao đến ăn xin nhà Thị Nhi, thì hai bên nhận ra nhau. Thị Nhi rước Trọng Cao vào nhà, hai người kể chuyện và Thị Nhi tỏ lòng ân hận vì đã trót lấy Phạm Lang làm chồng.
Phạm Lang trở về nhà, sợ chồng bắt gặp Trọng Cao nơi đây thì khó giải thích, nên Thị Nhi bảo Trọng Cao ẩn trong đống rơm ngoài vườn. Phạm Lang về nhà liền ra đốt đống rơm để lấy tro bón ruộng. Trọng Cao không dám chui ra nên bị chết thiêu. Thị Nhi trong nhà chạy ra thấy Trọng Cao đã chết bởi sự sắp đặt của mình nên nhào vào đống rơm đang cháy để chết theo.
Phạm Lang gặp tình cảnh quá bất ngờ, thấy vợ chết không biết tính sao, liền nhảy vào đống rơm đang cháy để chết theo vợ.

Linh hồn của ba vị được đưa lên Thượng Đế. Thượng Đế thấy ba người đều có nghĩa, nên sắc phong cho làm Táo Quân, gọi chung là: Định Phúc Táo Quân, nhưng mỗi người giữ một việc:

- Phạm Lang làm Thổ Công, trông coi việc bếp. Danh hiệu: Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân
- Trọng Cao làm Thổ Địa, trông coi việc nhà cửa. Danh hiệu: Thổ Địa Long Mạch Tôn Thần
- Thị Nhi làm Thổ Kỳ, trông coi việc chợ búa. Danh hiệu: Ngũ Phương Ngũ Thổ Phúc Đức Chánh Thần.

Truyền thuyết này thể hiện rất đậm nét trong sinh hoạt của người Việt. Trong bếp ngày xưa, thường có ba "ông đầu rau" - tức là ba hòn đất nặn dùng để kê nồi xanh đun bếp, trong đó hai hòn nhỏ hơn hòn thứ ba. Và nhân dân có tục lệ thờ "hai ông một bà", ngày 23 tháng Chạp hàng năm làm "lễ Táo quân", "Tết ông Công ông Táo", "tiễn ông Táo lên chầu Trời"... Đây rất có thể là ảnh hưởng của phong tục thờ thần lửa - một phong tục có từ lâu đời của nhiều dân tộc, tuy nhiên cách thể hiện ở mỗi nước một khác. Ví như ở Trung Quốc, từ thời cổ đại, Táo quân (còn được gọi là "Táo thần", "Táo vương", "ông Táo") đã được coi là một trong bảy vị thần đất được toàn dân cúng lễ. Nhưng nguồn gốc của Táo quân thì không nhất quán. Theo sách Hoài Nam Tử, Viêm Đế (tức Thần Nông) mang lửa đến cho dân nên khi chết được thờ làm thần bếp. Sách Lã Thị Xuân Thu lại coi Chúc Dung mới là thần quản lý lửa (do Viêm Đế mang tới) nên khi chết người dân thờ làm thần lửa. Còn sách Tây Dương tạp trở thì kể: thần lửa trông như một cô gái đẹp, tên là Ổi hay Trương Đan, tên chữ là Tử Quách, những ngày không trăng thường lên trời tâu về việc người nào có lỗi...

Chuyện truyền miệng của người Trung Quốc lại cho rằng trước kia mỗi tháng vua bếp lên trời một lần vào ngày tối (ngày cuối tháng âm lịch) để báo cáo về từng người trong mỗi gia đình (nhất là về những người đàn bà làm điều xấu); sau này, mỗi năm vua chỉ lên trời một lần vào ngày 23 hoặc 24 tháng Chạp. Đến ngày ấy, người Trung Quốc bày bàn thờ gần bếp, cúng vua bếp bằng thịt, cá, rượu nếp, bánh kẹo; đặc biệt có thêm cả nước và cỏ khô (cho ngựa của vua bếp "ăn" để bay và chở vua lên trời - khác với Táo quân của ta thì cưỡi cá chép lên trời).

Tại sao ông Táo lại cưỡi cá chép về trời? 

Phong tục của người Việt, ngày 23 tháng chạp, nhà nào cũng tiễn ông Táo lên chầu trời. Trên bàn thờ có ba chiếc mũ mới bằng giấy: một màu vàng ở giữa, hai màu đen ở hai bên - tức hai ông, một bà - không có cỗ mặn, chỉ cúng hương hoa, sau có 3 con cá chép đang bơi trong chậu thau. 3 con cá chép có ý nghĩa làm "ngựa" để Táo quân lên chầu trời. Sau khi cúng mũ được đốt và cá chép được mang ra thả ở ao, hồ, sông...

Tết Táo quân vào ngày 23 tháng Chạp - người ta coi đây là ngày "vua bếp" lên chầu Trời để tâu lại việc bếp núc, làm ăn, cư xử của gia đình trong năm qua.
Sớm ngày 23 Tết, các bà nội trợ của mỗi gia đình đã xách túi ra chợ chuẩn bị cho mâm cỗ cúng Táo quân. Một thứ không thể thiếu trong buổi đi chợ là cá chép.
Cá Chép Vàng hay còn gọi là (Cá Chép Tiên) là một loài động vật sống ở trên Thiên Đình, hồi trước sống trên trời, do phạm phải lỗi, nên bị Thượng Đế đày xuống trần gian để tu hành để chuộc lại tội lỗi của mình gây ra. Sau khi tu hành có chính quả, thì cá Chép sẽ hóa thân thành rồng và bay lên Trời. Còn Ông Táo là do Thượng Đế phái xuống trần tục để theo dõi loài người, xem ai là người Thiện, người Ác.

Sau đó Ông Táo bay về Thiên Đình để tâu lên Thượng Đế những việc ở dưới trần gian Nhưng mà muốn bay lên Trời, thì Ông Táo phải nhờ đến cá Chép mới lên được. 
PQN(st)
»» xem thêm

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

ĐIỀU NGHỊCH LÝ



Ðể có 500 USD
Việt Nam phải xuất khẩu 2 TẤN DẦU THÔ hoặc 1 TẤN GẠO cộng với 3 TẤN THAN.
Trung Quốc xuất khẩu 1 chiếc "xe máy tàu" nặng 95 kg.
Hãng Sony bán 1 chiếc Tivi nặng 15 kg.
Hãng Canon bán 1 chiếc máy ảnh số nặng 0.5 kg.
Hãng Nokia bán 1 chiếc Mobile nặng 0.1 kg.
Hãng Intel bán 1 con chip nặng 0.01 kg.
Hãng Microsoft bán 1 chương trình phần mềm nặng ... 0 kg

_______________________

VỢ = WIFE trong đó bao gồm : W = Washing (giặt giũ) I = Ironing (Là, ủi) F = Food (Nấu ăn) E = Entertainment (Giải trí)
 CHỒNG = HUSBAND trong đó bao gồm : H = Housing (Xây nhà) U = Understanding (Biết điều) S = Sharing (Chia sẻ) B = Buying (Mua sắm) A = And (và) N = Never (Không bao giờ) D = Demanding (Đòi hỏi)

________________________

Một chàng trai có tật nói lắp tỏ tình...
Anh ta nói : Em có biết rằng anh.... anh ...yêu ...yêu...em...em không? Cô gái: Vậy thì anh đi mà nói với nó!!!!
 Chàng trai luống cuống: Không... ko phải, ý anh muốn nói là... anh anh ...yêu .. em... Cô gái: Vậy thì để anh ta nói với em...
 Chàng trai: Không..không phải... anh muốn nói là...anh ... yêu ... em ... em...Cô gái: Vậy thì anh đi mà nói với nó ...
Chàng trai bực bội với giọng khó chịu... Trời ơi! là trời, không phải thế...anh muốn nói rằng .... anh anh...yêu... em em.... _ Cô gái cáu gắt: Vậy thì để anh ta đi nói với nó...

________________________


Có một người đàn bà đi máy bay. Nhưng có một viên kim cương nên không biết làm cách nào qua hải quan được. Chợt bà thấy một cha cố đang đi ngang qua bèn nhờ cha cố đem qua hải quan dùm.
 Đến chỗ khai báo nhân viên hải quan hỏi cha: "Cha có gì khai báo không?" Cha cố tính nói không nhưng chợt nhớ viên kim cương trong túi quần và không nên cãi lời chúa răn là không được nói láo nên cha nói: "Từ thắt lưng cha trở lên không có gì quí giá còn từ thắt lưng trở xuống thì có một vật mà mọi quí bà đều thích".
 Nhân viên hải quan cười nói: "Cha vui tính quá! Mời cha qua".

_______________________

Theo nghiên cứu mới đây của giáo sư sét thì có những nghịch lý của người Việt:
 1. Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.
 2. Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.
3. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.
4. Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.
5. Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.
 6. Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay "đồng ý"!
Và: Giàu thì đi xe hơi uống bia ôm - Còn Nghèo đi xe ôm uống bia hơi.
 Uầy,thế đấy,toàn nghịch lí cả !

_______________________

LỊCH SỬ
: Tình iu là 1 cuộc cách mạng giải phóng chủ nghĩa độc thân.
 ĐỊA LÝ: Tình iu là 1 trận động đất trong tâm hồn và trái tim làm ra "núi lửa".
 HÓA HỌC: Tình iu là 1 phản ứng hóa học sinh ra axít.
VẬT LÝ
: Tình iu là 1 lực hút mạnh hơn lực hút của trái đất.
 TOÁN HỌC
: Tình iu là 1 phép trừ của túi tiền, phép chia của trái tim, phép nhân của nhân loại và là phép cộng của mọi rắc rối.
 VĂN HỌC
: Tình iu là quyển sách dày mà đọc từ trang đầu đến trang cuối ta vẫn ko hiểu gì cả...===>gOOd idea

_______________________


  Vào chưa em ? - Aaaaa....aaa ! gần vào hết rồi.
 - Có đau không Em ? - Không 
- Em cần nông thêm một chút không ? - Aaaa....aaa không….cần …không cần ...vào hết rồi!
 - Em thấy thích không? - Ohhhh, thích lắmmmmm
- Có khit qua không em? - Lúc đầu nó vào hơi chật. Nhưng bây giờ vào khít rồi
 - Vậy....... chị gói đôi giày lại cho em nhé - Vâng chị gói lại giùm em.......

________________________

Không biết võ công + té núi + học võ công + trả thù = phim kiếm hiệp hồng kông -
 Tình cờ gặp mặt + yêu nhau + chàng hoặc nàng chết = phim hàn quốc -
 Nhiều cảnh đánh nhau + nhiều cảnh hôn nhau + trả thù = phim hành động mỹ (good choice) -
 Tình tiết chậm chạp + hút thuốc + hôn nhau + tắt đèn + hông biết = phim việt nam –
 Oan gia + cãi nhau + khóc sướt mướt + thành đôi = phim tình cảm đài loan. -
 Cảnh phim hoành tráng + diễn viên đẹp + hông hiểu gì hết = phim đạt giải Oscar -
 ít người đóng + lời thoại ít hoặc ko có lời thoại + lặp đi lặp lại,âm thanh sống động + ko tốn nhiều đạo cụ + được rất nhiều người xem  =...phim????

________________________

Ông ngoại cậu bé gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi phải dành thời gian cho cháu trai. Hoãn công tác lại nhé.
Cô thư ký gọi cho chồng: Tuần này sếp bận nên chuyến công tác hoãn rồi anh ạ.
 Ông chồng gọi cho cô bồ: Vợ anh hoãn chuyến công tác rồi nên tuần này chúng ta ko bên nhau được em ạ.
Cô bồ gọi điện cho cậu học sinh thông báo: Tuần này mình vẫn học như bình thường.
Cậu bé lại gọi điện cho ông của mình: Ông ơi, cô giáo bảo tuần này vẫn phải học nên ko đi chơi với ông được rồi.
 Ông già lại gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi vẫn tham dự cuộc họp, cô sắp xếp lịch đi công tác nhé...
   ...đúng là trái đất tròn!

________________________


Mẹ dặn con gái: "Đi về trễ cẩn thận nghe con. Lỡ có bị chặn đường làm bậy thì con phải bình tĩnh, vui vẻ vén váy lên, bảo nó tụt quần nó xuống rồi mới bỏ chạy, kiểu đó thì đố cha nó đuổi theo kịp con, nhớ chưa"

________________________

 Trên tàu hỏa, một người mẹ trẻ cho con bú nhưng đứa bé cứ nằng nặc khóc, không chịu ăn sữa. Bực mình, bà mẹ liền mắng: - Bú đi nào, không mẹ cho chú kia bú bây giờ.
  Bà mẹ mắng 3 lần liền như vậy, mà đứa trẻ vẫn không chịu bú. Đến lúc này, cậu thanh niên trẻ ngồi đối diện mới rụt rè lên tiếng: - Chị nói cháu quyết định nhanh lên, tôi chờ. Tàu đã chạy quá 5 ga rồi!

________________________

 Vợ :-Sao anh hay lấy ảnh của em trong ví ra nhìn hoài vậy? Có gì lạ không?
 Chồng: -Khi anh có những phiền phức trong cuộc đời, anh lấy ảnh của em ra nhìn là anh hết lo lắng ngay.
 Vợ: -Vậy ah hihi. Hình ảnh em là một khích lệ cho tinh thần anh phải không?
 Chồng: - Đúng vậy, khi nhìn ảnh của em anh tự an ủi là có con vợ như vậy mà anh còn chịu được thì không có phiền phức nào trên thế gian này mà to lớn hơn thế nữa...!!!

________________________

 Hai vợ chồng đang vui vẻ. Điện thoại reo, anh chồng (Giám đốc một Cty) bắt máy. Bên kia giọng bồ nhí:”Anh đó hả”.

 Anh chồng bối rối một chút, rồi nảy ra sáng kiến, liền trả lời: - Alo. Ai đó? À, danh sách khen thưởng nhân viên cty hả?
 - (Anh giỡn hoài, có thương em nữa không nè?) - Thứ nhất: NGUYỄN HOÀI THƯƠNG !
 - (Chừ em đến với anh nghen) - Thứ hai: LÊ VĂN KẸT
 - (Hay là …. Anh qua đây với em đi!) - Thứ ba: ĐỖ VĂN BẬN
 - (Thế khi nào anh mới đến được?) - Thứ tư: MAI VĂN TỚI
 - (Lúc mấy giờ hả anh?) - Cuối cùng: NGUYỄN VĂN MƯỜI HAI

vtt(st)
»» xem thêm

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Chuyện thi đại học



Hồi mình chuẩn bị thi đại học (trường Mỹ thuật công nghiệp) thì Kều đang bộ đội, đóng quân Sơn Tây. Kều hơn mình một tuổi, nó xuống Hà Nội luyện thi thì gặp mình, rồi thân. Ông anh họ của Kều có một căn hộ bé xíu khoảng 9m2, không dùng, mới cho Kều về ở. Mình nhà ở Hà Nội, nhưng hay đến chỗ Kều vẽ và ngủ, cho tự do.

Trong số môn thi để vào Mỹ thuật công nghiệp ngày ấy ngoài hai môn vẽ: hình họa, trang trí còn phải thi hai môn văn hóa nữa là toán và văn. Thí sinh thi vào trường này có truyền thống học văn hóa dốt, thành ra thằng nào điểm văn hóa cao là cơ hội đỗ tăng vọt.

Kều hỏi mình:

-         Trình độ văn hóa mày thế nào?

-         Văn thì còn bịa được chút ít, chứ toán thì ngu như lợn! – rồi hỏi lại Kều – Mày thì sao?

Kều thụt thụt cái mồm kêu "ụt ịt ụt ịt..." thay cho câu trả lời.

Gần ngày thi Kều bàn:

-         Tao với mày ngồi khác buồng, nên hôm nào vào phòng thi hai thằng phải căn đồng hồ, làm sao cứ 9h30 thì cùng xin đi đái, gặp nhau ở buồng đái, tao làm được gì tao bày cho mày, mày làm được gì mày bày cho tao.

Mình phân vân:

-         Hai thằng ngu ngang ngửa như nhau thì biết gì mà bày?

-         Cái thằng này! Tức là tao quay được gì thì tao đưa mày, mày quay được gì thì mày đưa tao.

Mình có nghe kinh nghiệm của mấy khóa trước đi thi về tuyên truyền lại, liền kể:

-         Luật bất thành văn ở trường này là vào thi nếu giám thị bắt được thí sinh quay bài sẽ thu tài liệu, nhưng không đánh dấu bài, vẫn cho thi tiếp. Thế là đã có châm chước vì đây là trường năng khiếu, môn văn hóa không đánh giá cao. Trường mình vào kì thi toàn mượn giáo viên mấy trường cấp ba về trông, mắt lửa ngươi vàng, kinh nghiệm đầy mình, thằng nào quay cũng bị giám thị dính đít hết. Mà như cái loại tao với mày, tài liệu đã bị thu thì cũng coi như toi, ngồi thi tiếp làm gì!

-         Học trường này thì cần đéo gì toán nhỉ! - Kều nói, mặt đần đần - Đéo hiểu bộ đại học bắt thi toán làm cái gì?

-         Bộ ngu bỏ mẹ!

-         Ừ, ngu hơn cả tao cả mày!


Vài hôm sau gặp mình, mặt Kều tươi tỉnh, Kều bảo:

-         Hôm thi văn hóa tao có cách rồi.

-         ...?

-          Hôm ấy tao sẽ mặc quân phục, thấy mình là bộ đội, tình quân dân cá nước, thể đéo nào giám thị cũng thương...

-         Xoay thêm một bộ nữa cho tao. Tao cũng làm bộ đội! Thông minh quá đồ ngu ơi!

Năm ấy trường Mỹ thuật công nghiệp thuê địa điểm thi ở một trường cấp ba, lúc thi hai môn văn hóa, cũng như mọi năm, giáo viên trường cấp ba này đảm nhận luôn việc trông thi.

Mấy hôm trước Kều về đơn vị mang xuống hai bộ quân phục, một bộ sẵn của nó, một bộ nó mượn cho mình, có gắn cả quân hàm quân hiệu. Mình với Kều xanh rì - đỏ chót xuất hiện ở địa điểm thi, cả trường nhìn.

Vào phòng thi chỗ mình ngồi cuối lớp. Quyển Đáp án bộ đề thi đại học dày cộp mình giắt thắt lưng. Giám thị là hai cô giáo. Thấy mình mặc quân phục, một cô hỏi:

-         Cậu là bộ đội à?

-         Thưa cô, vâng!

-         Phòng bên kia cũng có một cậu bộ đội, thế có biết nhau không?

-         Dạ, bạn ấy ở đơn vị cùng em, đơn vị cử hai đứa đi thi, học xong trở về phục vụ quân đội.

Mình cố thêm cái ý "trở về phục vụ quân đội" là để tăng thiện cảm của cô. Chiêu này có vẻ thành công, cô giám thị ân cần:

-          Thế đi thi thế này cậu có ôn được nhiều không?

-          Thưa cô, thời gian bọn em cũng hạn chế vì vẫn còn nhiệm vụ của quân đội. Bọn em có vất vả hơn ở mấy môn văn hóa. Nhưng,... nhưng được đi thi thế này là đơn vị đã tạo điều kiện cho bọn em nhiều lắm đấy ạ!

Cô giám thị nhìn xuống bụng mình. Mình cũng liếc xuống bụng mình, gáy quyển Đáp án bộ đề thi đại học kẹp trong bụng trồi qua khe áo. Cô không nói gì.

Hôm ấy ở phòng mình rất nhiều đứa quay bài. Đống phao của bọn này có cái làm rất kì công, thành những băng giấy bé bằng nửa cuộn phim kẹp gọn giữa hai ngón tay, chữ trên đó li ti như đít muỗi. Thế mà hai cô giám thị cực tinh, bắt không sót trường hợp nào. Riêng mình đặt cả quyển Đáp án bộ đề thi đại học dày cồm cộp trên lòng, xé các trang cần chép, xong ngồi lên, vừa rề rề tay ở khe háng vừa ghi (năm ấy đề thi toán trường mình toàn rút từ cuốn này). Có lần đi ngang mình cô giám thị nói bâng quơ:

-         Hình như sắp đến giờ giám thị hành lang đi kiểm tra.

Mình biết lắm cái bâng quơ ấy cô dành cho ai. Qủa ít có nơi đâu tình quân dân sâu nặng như cái nước mình.

Lúc chạy xuống nhà vệ sinh gặp Kều, mình hỏi:

-         Thế nào, thoát không?

-         Đã là bộ đội cụ Hồ thì đừng bao giờ hỏi "thoát không", mà phải hỏi "thắng không", biết chưa đồ ngu!

Năm ấy mình và Kều cùng "thắng", có học bổng. Điểm văn hóa mình hơn Kều nửa điểm.

Mình bảo:

-         Thì ra về học vấn tao vẫn uyên thâm hơn!

Kều bảo:

-         Thì ra viết chính tả cũng được coi là học vấn.


Hai mươi năm sau mình lấy vợ. Bộ đại học cũng đã tỏ ra sáng suốt hơn khi không còn bắt học sinh thi vào Mỹ thuật công nghiệp phải thi môn toán. Mình và Kều hàng tuần vẫn gặp nhau uống bia, thỉnh thoảng ôn chuyện xưa vẫn nói: "Hồi đó bọn mình vào đươc đại học là nhờ thông minh hơn người, hơn cả bộ".

Vợ mình vốn từ bé đã là dân trường chuyên lớp chọn, thị sang Đức học, rồi sang Mỹ làm tiến sỹ về công nghệ môi trường ở trường Michigan - cái trường này vốn có tiếng tăm, nằm trong top 10 đại học của Mỹ.

Một lần mình với vợ xem vô tuyến, thấy phóng sự nói về tình trạng quay cóp của học sinh sinh viên trong các kì thi, vợ mình nói:

-         Anh có tin không, từ bé đến lớn em chưa bao giờ biết quay cóp.

-         Ừ, thì tin!

-         Ừ... thì... tin – vợ mình đay – Sao  miễn cưỡng thế?

Một lát thị lại tiếp:

-         Mà sao người ta lại có thể hồn nhiên quay cóp thế được nhỉ? Tại sao người ta không thấy xấu hổ nhỉ?

Mình vốn nổi tiếng sợ vợ, thế mà lúc ấy bỗng nhiên máu trên mặt bốc phừng phừng, mình trợn mắt, băm bổ:

-         Có cái đéo gì mà phải xấu hổ! Hử? Hử? Hử?...
Thay Boi
qnp(st)
»» xem thêm

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

RANH NGÔN 2



Đời là bể khổ.... Ai qua được bể khổ là ... qua đời

Cuộc đời là 1 vòng luẩn quẩn:
Sinh ra 2 tuổi đái bằng BÔ
20 tuổi có BỒ
30 tuổi làm BỐ
40 tuổi lại có BỒ ....
80 tuổi lại ... ĐÁI BÔ

Công việc 1 ngày của một bà nội trợ:
Sáng giặt quần áo
Trưa phơi quần áo
Chiều thu quần áo
Tối là (ủi) quần áo
Đêm cởi quần áo
Sáng tìm quần áo ..đem giặt

Nghe mấy đứa con gái than thở với nhau là: Bây giờ giai đẹp đã hiếm thì chớ, chúng lại còn yêu nhau...

CHO dù số phận có long đong
ANH vẫn yêu em trọn một lòng
ÍT nhiều thể hiện mình em biết
TIỀN tài, danh vọng cũng bằng 0

Làm người thì không bao giờ được nói 2 chữ chán đời
Mà phải sống sao cho đời nó phải chán mình

Người đẹp có thể làm mềm ý chí, nhưng có thể làm cứng một số bộ phận trên cơ thể

Ưu điểm: Rất nhiều tiền
còn nhược điểm : Có rất nhiều ưu điểm

Yêu say đắm cũng giống như việc tự đái vào chân mình vậy , mọi người nghĩ là điên rồ, chỉ có bản thân mình thấy ấm !

Nhận trông các bé gái tuổi từ 16 đến 27 từ 18h đến 6h sáng hôm sau, làm cả thứ 7 chủ nhật. Lương thoả thuận

Trẻ em thật là đáng yêu, nhưng quá trình tạo ra chúng mới là đáng để nói tới

Ánh sáng đi trước âm thanh, vì thế, con người ta trông có vẻ thông minh cho đến khi ta nghe họ phát biểu!

Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Vợ chồng cầy cấy thằng cu ra đời!

Giết người là có tội !!! miêu tả cảnh giết người không có tội!!!Tình dục vốn không có tội!! nhưng miêu tả tình dục là có tội !!!

Thất bại vì ngại thành công …

Thông báo :Tuyển nhân viên
Quyền lợi :
+ Lương 3 triệu / tháng
+ Cơm nuôi ba bữa
+ Bóp vú cả ngày. . . . .
Hồ sơ nộp tại......... Công ty bò sữa

Tóm lại:
Đôi lúc hâm hâm cho tâm hồn thanh thản
Nhiều lúc nói nhảm cho cuộc đời thêm vui



vtt(st)

»» xem thêm

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

Tác giả: Nguyễn Trong Tạo
Ca sĩ: Anh Thơ



Quá nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê...

Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ,
Chở che con qua chớp bể mưa nguồn.
Từng hạt phù sa tháng ba tháng bảy,
Từng vị heo may trên má em hồng...

Ơi con sông quê con sông quê,
Ơi con sông quê con sông quê.
Sông còn nhớ chăng như ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng.

Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm
Cùng một bến sông con trâu đằm sông dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát dưới thượng nguồn
Một dòng xanh trong chảy mãi đến vô cùng.

                                                       (vtt - st)



»» xem thêm

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

NGƯỜI CHỒNG BẤT HẠNH


Khi người chồng được vợ cho biết là cô đã có thai, anh ta rất vui mừng. Anh muốn cho tất cả mọi người biết tin này nên lấy điện thoại của vợ ra nhắn tin với nội dung: "tôi đã có thai" và gửi đi cho tất cả mọi người trong danh bạ điện thoại của vợ.
Một lúc sau các tin nhắn ào ạt tới, đầu tiên là bà mẹ vợ: "Sao mày nói là chồng mày không sinh con được, thế mày lại đi lại với thằng Tiểu Lý à".
Ông anh rể thì hỏi: "Mợ định xử lí thế nào?".
Tiếp theo một ông bạn (chắc từ phổ thông) nhắn tin: "Chúng ta đã nửa năm không gặp nhau, cô đừng đổ lên đầu tôi".
Có ông đồng nghiệp nhắn lại: "Có mua phải que thử giả không đấy? Mới cách đây 2 ngày mà".
Số điện thoại ghi là Xếp thì trả lời: "Tôi cho cô 10 triệu, cô nghỉ ngơi một thời gian đi".
Đối tác thì nhắn tin: "Được rồi, cô không phải dùng chiêu này mà hù dọa tôi, ngày mai tôi tới công ty cô, rồi hợp đồng sẽ được ký thôi".
Một người lạ nhắn: "Cô li dị, chúng ta sẽ giữ đứa bé".
Người lạ khác: "Hôm đó còn có Giám đốc nữa, không phải cô tính nói là của tôi chứ?".
Và một người lạ khác: "Đừng đùa chứ em, anh đã phẫu thuật triệt sản rồi".
Đọc xong loạt tin nhắn anh chồng lăn ra bất tỉnh...

NGUYÊN (ST)
»» xem thêm

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

DANH NGÔN THỜI @



Vừa đọc được những câu "ranh" ngôn thời @, gửi các bạn đọc cho vui, thư giãn và ngẫm nghĩ từ nay đến Tết nhé!

* Tất cả những vật không thể bẻ cong được thì sẽ bị bẻ gẫy.
* Nếu ngoài chợ không còn trật tự thì có nghĩa là luật pháp đã chuyển sang cơ chế thị trường.
* Hôn nhân là khi chàng trai trẻ mua rau thay vì mua hoa.
* Dạy con từ thuở còn thơ
   Dạy vợ từ thuở vợ chưa dạy mình
* Tình yêu đến rồi đi nhưng con cái, nợ nần và bệnh tật sẽ ở lại.
* Bạn của bạn tôi là bạn tôi. Nhưng bạn của bạn gái tôi chưa chắc đã là bạn tôi.
* Mỹ nhân làm mềm ý chí nhưng làm cứng thân thể
* Càng biết nhiều về phụ nữ, càng khó có thể lạc quan.
* Thông minh mà nghèo thì không phải là người thông minh nữa. 
* Đi học muộn cũng có cái lợi vì nó góp phần làm giảm nạn kẹt xe.
* Cái chính yếu luôn nằm ở giữa... (mọi thứ!?)
* Khi người đàn ông buồn, anh ta tìm một phụ nữ; khi người đàn ông vui, anh ta lại tìm thêm một phụ nữ khác.

* Có hai dạng phụ nữ, một dạng nói thẳng với bạn về các nhu cầu của họ, còn dạng kia thì nói bóng gió.
* Tình yêu như mạng nhện, chạm vào là dính liền.
* Đẹp trai để thương nhớ, còn giàu có để lấy làm chồng.
* Không quan trọng là với ai, quan trọng là như thế nào.
* Một người phụ nữ đoan chính không chỉ cần biết cởi bỏ y phục một cách chậm rãi, mà còn phải biết mặc váy áo vào thật nhanh.
* Người đàn ông hạnh phúc là người có vợ già và xe mới. Người đàn ông bất hạnh là người có vợ trẻ và xe cũ.
* Muốn gìn giữ hạnh phúc gia đình thì thỉnh thoảng phải biết nhìn vợ bằng con mắt của ông hàng xóm.
* Càng có tuổi thì cơ hội yêu nhau tới đầu bạc răng long càng lớn.
* Mọi tai họa xảy ra trên đời chỉ vì phụ nữ không nghe lời đàn ông, còn đàn ông lại nghe lời phụ nữ.
* Không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết đi thẩm mỹ mà thôi. (Câu này cũng 'cũ' rồi).
* Học vấn chắp vá giúp người ta sai lầm một cách bài bản hơn.
* Trên bước đường thành công có la liệt dấu chân...vấp ngã của những người thất bại.
* Nếu vì sai lầm của bạn mà người khác phải trả giá thì đó không còn là sai lầm nữa rồi.
* Người cứu vớt ta trong hoàn cảnh sắp hết hơi chưa chắc đã là bác sĩ, mà rất có thể chỉ là một người... bơm xe.
* Khát vọng lớn nào chẳng gặp khó khăn về tiền bạc.
* Nếu bạn không bao giờ cảm thấy muốn vi phạm chí ít là một trong 10 điều răn thì có lẽ là bạn đang có điều gì đó không ổn.
* Chỉ những ai công không thành danh không toại mới biết cách nói hay ho về những bí quyết để công thành danh toại.
* Thật tốt nếu tìm ra chỗ của mình nhưng thật tồi tệ nếu không thể rời khỏi chỗ đó.
* Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà vì... xót tiền mãi lộ.
* Người lười thường vô hại, nhưng người có hại lại không lười.
* Một ngày... tham bằng ba năm làm.
* Đừng vội đi đến kết luận mà cấp trên chưa đưa ra.
* Con hơn cha như nhà... mặt phố.


+ Nếu không có học sinh thì tất cả giáo viên đều mất 'dạy'.
+ Mất của là mất ít, mất người là mất nhiều...yêu thì mất cả hai.
+ Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết mình xấu.
+ Xăng có thể cạn, lốp có thể mòn…nhưng số máy và số khung vẫn không hề thay đổi.
+ Người ta mất 3 giây để nói tiếng yêu..., mất 3 giờ để giải thích…, mất 3 ngày để chấp nhận và mất cả đời để thực hiện và ân hận…
+ Dù gái hay trai….cứ lai rai mà đẻ. 
+ Nếu tình yêu là ánh sáng thì hôn nhân là hoá đơn tiền điện.
+ Đừng cố tìm tên mình trên bia mộ.
+ Nhìn thẳng mặt trời mãi không thấy loá.... là người mù 100%. 
+"Thuê bao mà bạn vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng, nằm trong vùng phủ chăn và cạnh một thuê bao khác".
+ Nhà sạch thì mát, bát sạch tốn xà bông.

+ Ba chục nghìn bát phở gà mà chẳng có miếng thịt 'chó' nào cả.
+ Nếu ở gần một người mà bạn thấy thời gian trôi thật nhanh còn khi xa người đó bạn lại thấy thời gian trôi qua thật chậm thìbạn nên đem đồng hồ đi sửa. 
+ Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Quân tử nhai đi nhai lại là quân tử khôn.
+ Một người vợ tốt là người biết tha thứ cho chồng khi…cô ta sai.
+ Hạnh phúc không ở tiền bạc mà ở số lượng của nó.
+ Cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền.
+ Một cuộc khảo sát tìm hiểu xem tại sao đàn ông rời giường lúc nửa đêm: 5% là đi uống nước, 8% là đi vệ sinh, còn 87% là ra đường đi về nhà. 
+ Vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản.
+ Không mày đố thầy dạy ai.
+ Không phải người đàn bà nào cũng đẹp và không phải người đẹp nào cũng là đàn bà.
+ Bầu ơi thương lấy bí cùng, mai sau có lúc... nấu chung một nồi. 
+ Ai bảo chăn trâu là khổ, tôi chăn nàng còn khổ hơn trâu. 
+ Em nai vàng ngơ ngác, quần chết bác thợ săn.
+ Bạn hãy nhớ đừng bao giờ nhìn thẳng vào... mặt mình mà hãy nhìn qua gương.
+ Tình yêu biến con lừa thành người và biến người thành con lừa.
+ Tiên học lễ hậu học ...ăn. 
+ Thuận vợ thuận chồng ...con đông mệt quá. 
+ Người đàn ông nắm tay người phụ nữ trước hôn nhân thì đó là tình yêu, sau khi thành vợ chồng thì đó là anh ta đang tự vệ.
+ Thà yêu nhầm còn hơn bỏ sót.
+ Học đi đôi với hành, hành đi đôi với tỏi. 
+ Qua cầu ngả nón trông cầu,

Cầu bao nhiêu nhịp…tốn xăng dầu bấy nhiêu. 

+ Nếu bạn chịu khó ăn rau trong 80 năm thì bạn sẽ không bị chết trẻ.
+ Xa quê con nhớ mẹ hiền ,

Con về gặp mẹ…lấy tiền xong con lại xa quê. 

+ Ta về ta tắm ao ta,
Dù trong dù đục cũng là...cái ao

+ Không có cuộc tình nào khó,
   Chỉ sợ mình không liều,

   Đạp xe và quốc bộ,

   Quyết chí ắt được yêu.

NGUYÊN (Chiền A)
»» xem thêm