Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Thú ăn, chơi quái dị của người Việt

 

ANTĐ - Kim cương, vàng, ngọc trai, đá quý... thì ai cũng biết vì sự phổ biến và “nổi tiếng” của chính nó. Nhưng khi chúng bỗng dưng trở thành... nguyên liệu chính cho liệu pháp làm đẹp độc đáo và đắt tiền thì nghiễm nhiên chỉ thuộc về giới đại gia. thú chơi đã thế, các thú ăn lại còn quái dị hơn khi giới có tiền thể hiện đẳng cấp bằng cách ăn óc khỉ, bào thai rắn và còn nuốt cả mắt đại bàng.
Chơi kiểu... "độc"

Truyền thuyết kể lại rằng - Nữ hoàng Cleopatra - một trong những nhân vật nổi tiếng nhất thời cổ đại để duy trì một làn da mịn màng, khỏe mạnh đã đắp mặt nạ bằng vàng mỗi đêm. Người ta tin thế và phương pháp làm đẹp này đã hiện hữu trong cuộc sống với tính năng cải thiện tính đàn hồi và làm giảm các dấu hiệu lão hóa của da. Cụ thể toàn bộ khuôn mặt sẽ được phủ kín bởi một lớp mặt nạ vàng 24 carat và gamma PGA - một loại đậu tương Nhật Bản. Trên thế giới, với gần 500 USD cho một lần làm đẹp, đây thực sự là “cuộc chơi” chỉ dành riêng cho giới lắm tiền. Ở Việt Nam, dịch vụ cao cấp đắp mặt nạ bằng vàng đã xuất hiện với chi phí gần 2 triệu đồng/lần. Để dán kín vàng cho một khuôn mặt sẽ mất khoảng trên 20 lá vàng 24k, với giá bán khoảng 5 USD/lá… Trong thời buổi khó khăn do nền kinh thế giới đang khủng hoảng, báo chí phương Tây, trong đó có hãng tin Reuters của Mỹ đã đề cập và phục sát đất thú chơi “ngông” mà xưa chỉ dành cho Nữ hoàng còn nay là người Việt (?!)

Chưa hết, trong dược điển Trung Hoa, bột ngọc trai được xếp vào một trong các loại thuốc dưỡng da quý hiếm hàng đầu trong hoàng cung. Theo sử sách lưu truyền, khi xưa, Võ Tắc Thiên, Dương Quý Phi, Từ Hy Thái hậu… đều sử dụng phương thức kỳ bí và huyền diệu từ bột ngọc trai để làm đẹp. Và thú làm đẹp này thu hút một lượng khách hàng lắm tiền trong thời bão giá với chi phí dịch vụ trọn gói lên đến hàng triệu đồng. Trên thế giới, những thú ăn chơi xa xỉ đều đã có, và sự xuất hiện của những loại hình dịch vụ này chỉ được tính bằng thời gian chứ tiền không còn là vấn đề đáng quan tâm.

Đó là các viên kim cương giá từ 1 triệu USD trở lên sẽ được đặt lên đường viền trên sống lưng, nhẹ nhàng dùng để massage nhằm nới lỏng nút thắt trong các mô. Dạng kim cương bột 1,5 carat sẽ được trải đều trên da nhằm thanh lọc các chất độc của cơ thể. Với liệu pháp này, khách hàng phải móc hầu bao tới hơn 20.000USD/lần. Xếp sau là dịch vụ massage bằng dây chuyền đá quý gồm hồng ngọc, ngọc bích, ngọc lục bảo… sẽ được chà lên cơ thể cùng với các loại dầu với mục đích lấy lại được cân bằng tinh thần (?) Giá cho 90 phút massage như vậy, khách hàng phải chi mức giá gần 300 USD. Và nếu theo đà của nhu cầu của người giàu, những thú “chơi” như xóa nếp nhăn bằng mặt nạ trứng cá muối (liệu trình làm đẹp sẽ kéo dài 3h, bắt đầu bằng 1 viên kim cương và kết thúc với một mặt nạ trứng cá muối cùng liệu pháp ánh sáng đèn LED) có trị giá 750 USD/lần; tắm trong nước băng và mật ong; massage sử dụng cốc hút chân không nóng; massage bằng rắn; massage các ngón chân bằng cá chép không răng… sẽ có mặt tại Việt Nam trong tương lai không quá xa.

Ăn phải... "lạ"


Cái câu đã chơi thì phải ăn, mà đã ăn thì phải chơi ngẫm đi nghiệm lại vẫn thấy đúng. Đã bàn đến cái thú chơi… “độc” mà thiếu luận kiểu ăn… “lạ” của giới nhà giàu thì quả thật thiếu sót. Đối với người nghèo, được một bữa “ăn tươi” đã là xa xỉ, nhưng đối với người giàu thì hết đỗi bình thường. Hẳn người Thủ đô chưa quên bát phở bò Kobe giá 700.000-800.000 đồng hiện. Khi ấy, sự xa xỉ chỉ còn là một khái niệm hết sức trừu tượng làm lu mờ những giá trị ăn no, ăn ngon bởi người ta chỉ quan tâm đến việc thưởng thức thịt con bò lạ ở tỉnh Hyogo của Nhật Bản, được nuôi dưỡng cầu kỳ bằng việc cho bò ăn toàn những thức ăn bổ dưỡng như ngô non, lúa mạch, uống bia thay nước, được tắm nước nóng, nghe nhạc Mozart, Chopin, Beethoven để thư giãn, hàng ngày được massage bằng rượu Sake hảo hạng… Một tuần đôi, ba lần ăn sáng bát phở bò Kobe hết gần vài triệu, kể cho người nghèo nghe chuyện nhà giàu ăn sáng khác nào chuyện cổ tích.

Khi tiền đã không còn là mối bận tâm thì việc chi 2.500 USD để thưởng thức một con rùa vàng vẫn được cho là đạm bạc. “Tiệc rùa vàng” xa hoa là một bữa tiệc cực “độc” bởi chỉ có giới đại gia mới đủ kinh tế để dự tiệc. Mỗi con rùa vàng nhỏ bằng cái bát con, tục truyền rằng chúng là loài vật sống trên đại ngàn nên hấp thụ linh khí của đất trời nên máu thịt tinh khiết, ăn vào đại bổ, ai có bệnh tim nếu uống rượu mật rùa, huyết rùa sẽ thuyên giảm(?).

Nhân đang bàn đến cái chuyện ăn vào đại bổ, sự xa xỉ của người giàu còn được thể hiện đẳng cấp, chịu chơi và lạ đang âm thầm diễn ra tại Việt Nam bằng việc cho vàng lá lung linh vào trong rượu để uống với giá dao động từ 2 triệu - 7 triệu/chai. Làm đẹp bằng vàng, uống vàng, theo quy luật “hơn thua” khắc sẽ có ăn vàng, bởi người giàu cho rằng ăn vàng sẽ tốt cho sắc đẹp, sức khỏe. Điển hình nhất là mỗi dịp Tết Trung thu về, người ta đã nghĩ ra cách cho nguyên miếng vàng vào trong nhân, hoặc tán nhuyễn ra thành bột để trộn vào nhân bánh với mức giá 2-3 triệu đồng/chiếc. Không ít người vì cái thú ăn phải… “lạ” của bản thân đã mua bụi vàng 24 carat cho vào thức ăn nhằm tăng cường sức khỏe, săn chắc da, bổ sung khoáng chất… (?); mà theo khảo cứu trong lịch sử y văn không hề nhắc đến giá trị dinh dưỡng trong vàng. Theo nhận định của giới chuyên môn, vàng là kim loại nặng, cơ thể không thể hấp thụ vàng, vậy nên cái thú chơi xa xỉ ăn vàng, uống vàng để hiện “đẳng cấp” xem ra chuyện chỉ có ở người giàu Việt Nam.

Hà Nội bây giờ không thiếu những địa chỉ xa xỉ chỉ dành riêng cho giới lắm tiền nhiều của. Họ đến và “vung” tiền để thể hiện đẳng cấp thượng lưu bằng những món đắt nhất từ khai vị trải dài cho đến tráng miệng được niêm yết giá trong menu toàn bằng USD. Với những tên gọi mỹ miều: súp vây cá tổ yến hồng xíu thượng hạng, súp tổ yến gạch cua, súp bào ngư Nam Phi, súp tổ yến tiềm hạnh nhân, bào ngư Mexico, tôm hùm, cháo đầu tôm, ốc vòi voi Canada… - tròm trèm trên dưới 20 triệu đến hàng trăm triệu đồng cho một lần làm “thượng đế” đặc biệt chốn xa xỉ. Có lẽ chưa thời nào mà các món sơn hào hải vị chỉ dành cho bậc vua chúa thời xưa nay lại đại chúng đến như vậy. Thế nên người ta mới ví von về cái sự ăn chơi của người giàu phức tạp theo cái kiểu sáng ở đồng bằng (ăn phở bò Kobe), trưa thì xuống biển (thưởng thức hải sản tu hài Mexico, tôm hùm, ốc vòi voi Canada…), chiều lại lên rừng (dự tiệc rùa vàng) và khi đêm về cái thú điểm tâm cho ấm bụng trước khi ngủ sẽ là bào ngư Nam Phi sốt xì dầu hay súp tổ yến gạch cua…

Ăn “lạ”, uống “độc” đã nghiễm nhiên tồn tại trong một bộ phận người giàu, một phần là cách để để họ thể hiện “đẳng cấp”, khẳng định “thương hiệu”, phần khác bởi sở thích xa xỉ hóa cái thú thưởng thức tiêu dao vì quá nhiều tiền, còn lại không ít trong số đó là những kẻ “tiêu tiền chùa” tha hồ mà “vung”…

Đúng là không muôn “lạ” vạn “độc” chưa phải thú ăn - chơi của người giàu! Khi chết mà con người ta vẫn muốn thể hiện đẳng cấp của mình thì đúng là không còn chuyện gì để bàn. Thời nay, nhiều người lắm tiền nhiều của thuộc bậc đại gia còn định giá cái chết của mình trước bằng việc chơi… quan tài… nghìn USD. Một cỗ bằng gỗ giáng hương chạm khắc rồng phượng, hoa văn cộng thêm việc dát vàng trên nắp có giá 1.000 - 2.000 USD; đẳng cấp hơn nữa là quan tài bằng gỗ pơ-mu, gỗ sưa ngót nghét hàng trăm nghìn USD/cỗ.

Nhìn những người ăn tiêu một cách thiếu hiểu biết mà trộm nghĩ tới đám sinh viên nghèo với bữa đói, bữa no trong thời bão giá; đến những người nông dân chân lấm tay bùn quanh năm lẫm lũi với ruộng đồng. Chính sự xa xỉ của một bộ phận người sẽ đào thêm hố sâu ngăn cách về phân cấp giàu nghèo, và khi sự xa xỉ được định danh nhằm phân biệt “thương hiệu”, “đẳng cấp”, “tầng lớp trên” sẽ thay đổi hoàn toàn thước đo, tiêu chuẩn mới về giá trị con người.

Cũng đã có không ít kiểu ăn chơi… tàn nhẫn một cách quái dị được truyền thông và dư luận lên án. Đó là óc khỉ, tay gấu, bào thai rắn, mắt đại bàng… được các đại gia “quý tộc” lựa chọn trong những món ăn được truyền tai là “bổ âm, kích dương, tốt tứ tung”. Mất nhân tính là món ăn “óc khỉ”, thời Từ Hy Thái Hậu đã dùng để chiêu đãi các sứ thần, đến nay nó cũng nằm trong danh sách các món ăn lạ của người giàu. Óc khỉ phải được ăn sống, người ta khoét một lỗ trên mặt bàn ăn, chiếm diện tích bằng 1/3 đầu con khỉ nhô từ dưới lên. Thực khách sau khi yên vị với các gia vị đi kèm, đến giờ “hành quyết”, “đao phủ” sẽ cầm dao sắc lẹm phạt một đường chỗ mỏm đầu con khỉ nhô lên. Khách sẽ dùng thìa múc óc tươi ăn trước khi con khỉ từ từ chết.


Từ óc động vật người ta chuyển sang ăn bào thai động vật hoang dã theo cái nghĩa càng quý càng hiếm như thỏ, hươu, nai, lợn rừng, gấu… Trong đó rắn lục sắp đến kỳ “khai hoa nở nhụy” là “đẳng cấp” số 1. “Đao phủ” bằng cái vẩy tay trái nhanh như chớp mắt tóm gọn đầu con rắn lục, tay phải dùng dao nhọn phạt đứt đuôi con rắn, dòng máu đỏ được “chắt” vào từng ly rượu. Thêm một lần đưa dao, bộ lòng tung ra, trái tim con rắn được tách ra, thoi thóp đập trên đĩa, túi mật xanh lét được đánh giá là tinh túy nhất của con rắn được lấy ra cho vào một cốc rượu to. Nhát dao thứ ba xiên thẳng vào bào thai con rắn mẹ, những con rắn lục con chưa đủ tháng ngày nằm chiễm chệ trên đĩa, quằn quại. Ly rượu màu đỏ, ly rượu màu xanh được các đại gia khai màn, trái tim rắn được thả vào ly rượu khác rất nhanh trôi tuột vào bụng thực khách. Tiếp sau, các con rắn lục con nằm gọn trên từng đôi đũa, thực khách nhúng qua nồi nước dùng sôi sùng sục…, và thế được gọi là bổ dương (?) Ăn thịt, uống máu, nuốt mật chưa đủ, với cái lý lẽ ăn gì bổ nấy, giới lắm tiền nhiều của đã tìm mua mắt đại bàng - chúa tể của bầu trời - để ăn cho… sáng mắt long lanh, bổ thấu trời xanh. Loại đại bàng được các đại gia ưa chuộng phải có trọng lượng từ 1kg trở lên, ăn phải lúc nó còn sống, đến giờ “hành quyết”, chú đại bàng được cột chặt đôi chân, hai sải cánh, con dao nhọn sẽ được khoét sâu vào hốc mắt xoáy tròn để móc lấy mắt. Sau khi lấy xong, “đao phủ” mới dùng cái chày đạp vỡ sợ cho con đại bàng chết hẳn rồi mang đi chế biến. Đôi mắt đại bàng sẽ được hầm cách thủy để đại gia… “thưởng thức”… Đến nay chẳng biết những công năng thần hiệu của óc khỉ, mắt đại bàng, bào thai rắn… thế nào, nhưng những người lắm tiền vì thỏa cái sự “độc”, “lạ”, “bổ” của bản thân mà mất hết nhân tính, đáng bị lên án.
Đoan Trang
»» xem thêm

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

KHÔNG CÓ THÌ GIỜ

Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?
-“Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa  thì tôi sẽ dám… phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn…Tôi sẽ ăn nhiều…kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt…lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khoảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để chờ đợi…Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa, tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy các thứ…Tôi sẽ hái nhiều hoa cúc hơn…”.
Thỉnh thoảng có lẽ ta cũng nên tự hỏi mình một câu như vậy. Có phải ta cũng thường sống trong nhớ tiếc hoặc đợi chờ, mà quên đi cái quà tặng quý báu của cuộc sống chính là sự hiện diện của ngày hôm nay, của giây phút này, ở đây và bây giờ...
Tiếng Anh có một từ khá tuyệt, “present” vừa có nghĩa là hiện tại, sự hiện diện, có mặt, lại vừa có nghĩa là món quà. Ta nghe nơi này nơi khác người ta luôn nói, “không có thì giờ”, “không có thì giờ”... Đến nỗi một nhà thơ phải kêu lên:
…Không có thì giờ!
Chim lấy đâu mà về tổ
Tôi lấy đâu mà làm thơ
Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi sắp viết!
(Nguyên Sa)

Tiếng chim và khế ngọt vẫn có đó, ánh nắng và sóng biển vẫn có đó, đèo cao và suối mát vẫn có đó, nhưng…hãy đợi đấy, còn phải dành thì giờ để nhớ nắng hôm qua, mưa năm nọ, tiếng chim ngày cũ, rồi còn dành thì giờ để mong ngóng tương lai, sống trong tương lai như cô nàng Perrette mang bình sữa ra chợ! Ta chờ… ta lớn lên, Chờ thi đậu, Chờ thành đạt, Chờ có tiền, Chờ làm nhà, Chờ cưới vợ, Chờ đẻ con, Chờ con lớn… Chờ con thi đậu ...
Cứ thế. Cho đến một hôm thảng thốt:
“Rồi tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ, một ngày đầu thu…”
(Trịnh Công Sơn)
Mùa xuân sao không đi hái lộc, mùa hạ sao không đưa bầy em nhỏ đi tắm sông? “Hạnh phúc rất đơn sơ”, vậy mà Khổng Tử suốt đời quần quật chỉ mong được thế đôi lần!
Quả thật chúng ta thường sống với dĩ vãng, một thời đã qua hoặc sống với tương lai, một thời chưa tới. Còn hiện tại thì tối tăm mặt mũi; không có thì giờ! Không kịp ăn sáng, không kịp tắm (không kịp thay đồ?). Hộc tốc. Luôn luôn hộc tốc. Nhai ngồm ngoàm. Đi vội vàng. Thở hổn hển. Và làm hùng hục…
Lâm Ngữ Đường hơn nửa thế kỷ trước đã chê người Mỹ có ba cái tật xấu là luôn muốn tăng hiệu năng, muốn đúng giờ và muốn thành công. Ông nói: “Họ luôn cau có và quạ quạu vì ba cái tật đó đã cướp đi của họ sự thư nhàn, lại còn làm cho họ luôn bị căng thẳng thần kinh vì luôn cầu toàn bị trách! Viên chủ bút Mỹ lo bạc đầu vì muốn không có một lỗi in nào trong tạp chí của ông ta, còn viên chủ bút Trung Hoa (dĩ nhiên, cách đây hơn nửa thế kỷ!) khôn hơn, để cho độc giả có cái thú tìm ra được ít nhiều lỗi trên báo! Đời sống bây giờ biến người ta thành cái…đồng hồ. Người Mỹ sống như một học sinh tiểu học, giờ nào việc đó, từng giờ từng phút “. Rồi ông kêu lên: Đời sống mà như vậy thì còn giá trị gì nữa (Sống đẹp, LNĐ, bản dịch Nguyễn Hiến Lê).
Ngày nay thì các “tật xấu” đó đã toàn cầu hoá, đã trở thành bệnh của thời đại, đến nỗi bây giờ người ta bị cao huyết áp, bị tim mạch, bị trĩ, bị bón….cũng vì không có thì giờ!
Nguyễn Công Trứ nói: So lao tâm lao lực cũng một đàn
Người trần thế muốn nhàn sao được?
Ý ông là chỉ có tiên mới sướng. Nhưng bây giờ ta cũng có tiền rồi, mà có tiền thì mua tiên cũng được quá đi chứ. Tiện nghi ngày càng cải thiện. Đằng vân giá võ, thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, thần giao cách cảm không thiếu thứ gì! Bấm cái nút gặp ngay người trong mộng. Trò chuyện với người cách xa nửa vòng trái đất như đang ngồi trước mặt…
Thế mà vì sao ta không được “sướng như tiên”? Có lẽ là do cái nhu cầu giả tạo cứ ngày càng dày đặc thêm, cứ nhồi nhét mãi rồi thì đến một lúc tưởng là nhu cầu thật. Đẻ con thì phải đẻ mổ, chọn giờ để mong sau này con được làm quan. Ai cũng làm quan cả thì ai sẽ là thường dân cho vua quan trị vì? Nhưng quan đâu chẳng thấy chỉ thấy nhiều trẻ thiếu oxy não, liệt thần kinh, bị tâm thần… Các thứ sữa dành cho trẻ con bây giờ thì phải có chất tạo… thông minh. Làm như xưa nay không có các sản phẩm đó thì thế giới chỉ toàn người ngu dốt!
Cho nên Tô Đông Pha mới buông thuyền sông Xích Bích, Bạch Cư Dị mới xuống ngựa dừng chèo ở bến Tầm Dương, và Nguyễn Công Trứ mới… mơ ước:
Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch
Tiêu dao nơi cùng cốc thâm sơn
Nào thơ nào rượu nào địch nào đờn
Đồ thích chí chất đầy trong một túi…
Và bây giờ “đồ thích chí” ta còn có thể chất đầy “trong một xe” đời mới, chỉ “không có thì giờ!” thôi vậy! BS. Đỗ Hồng Ngọc
Vtt(st)
»» xem thêm

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

ĐÀN ÔNG SỢ GÌ? (sắp ngày tám tháng 3)


Van Cong Hung 
Đời này đàn ông không sợ vợ mới lạ. Bình đẳng rồi nhé, tôi cho con bú thì ông giặt đồ nhé, đừng có tí tởn nhá, cưỡng lại hả, nhẹ thì bạo hành như bao nhiêu vụ báo chí đã đăng, thậm chí là cắt, xẻo, nặng hơn thì "cúp" vài thứ, mặt cứ sưng lên, hoặc thút thít khóc, hoặc ra đầu ngõ nằm giãy đành đạch la làng la nước... Nào có sợ không? Có gã nhìn trước nhìn sau rồi nói thầm: Cọp còn sợ, beo còn sợ, huống gì... vợ. 



Tôi đã không nhịn được cười khi nhận câu hỏi trên từ một biên tập viên của một tờ báo. Chắc chắn một trăm người thì 99 anh có vợ buột mồm nói ngay là sợ... vợ, anh còn lại trả lời là để về hỏi... vợ xem có cho nói không đã. Tất nhiên bọn đàn ông chưa vợ thì không chấp, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, chưa vợ biết quái gì mà chen vào đây?
Thế nhưng vấn đề là tại sao đàn ông thời nay lại sợ vợ đến thế?
Nên nhớ thời ông cha ta, dẫu còn khó khăn vất vả, dẫu phong kiến lạc hậu, dẫu u mê đói khổ, dẫu tứ bề vẫn chỉ lũy tre, dẫu không anh tẹc nét guai phai (internet wifi), dẫu không phở vuông hai bốn, không viagra không amakong không Minh Mạng thang... nhưng các cụ ông là oách lắm. Trước hết là các cụ được phép và hùng dũng lấy... nhiều vợ. Mà không phải tự các cụ nhé, bà cả phải đội lễ đi hỏi bà hai, rồi cả hai bà đi rước bà ba, rồi cứ thế tuần tự có khi đến... 7 bà, thế mà cấm có thấy trong nhà ỏ ê điều tiếng gì, răm rắp quân lệnh như sơn. (Cụ nhà văn Sao Mai khi ngồi viết văn còn có cả hai cụ bà cầm đuốc hai bên đứng soi cho cụ viết, một cụ quạt, và cứ im thin thít như thể trong nhà không có... cụ nào). Bữa ăn, các cụ ông ngồi khoanh chân trên phản, dẫu chả có gì chỉ cơm với cà chan nước mưa vẫn một mình một mâm, may lắm có cậu ấm được ngồi hầu. Cụ nhẩn nha ăn, cụ nhẩn nha nói, các bà vợ kính cẩn nghiêm trọng cúi đầu lĩnh ý. Việc trong nhà, chưa có ý kiến cụ đố đứa nào dám hó hé, và việc gì cụ đã quyết thì không ai được cãi, cứ là răm rắp nhé. Tối ngủ, cụ cho bà nào "hầu" mới được chứ không phải giành nhau hoặc trốn tránh như vợ thời nay nhé.
Rồi chúng ta thấy thế thì... bất công quá, không được, cương quyết không được, phải đánh đổ tư tưởng phong kiến thối nát ấy, phải vùng lên, phải bình đẳng, phải bình quyền, phải tôn trọng phụ nữ, phải phải và phải...
Để rồi hôm nay.
Bạn tôi, một gã kỹ sư rất hoành tráng, quần là áo lượt, nhưng trong túi luôn luôn không bao giờ có... tiền. Đơn giản vì là có đồng nào thì vợ đã giữ hộ hết với tư tưởng: Đàn ông biết gì, ra đường là lơ ngơ lắm, bị bắt nạt, bị lừa gạt, cứ đưa hết đây, cần gì vợ mua cho (thực ra lý do giữ tiền nó sờ sờ ra đấy nhưng ai cũng giả vờ... không biết). Kể ra thì vợ cũng sắm cho đầy đủ thật, dù lương cả hai vợ chồng chả đáng là bao nhưng nhờ thu vén nên gã chồng ra đường vẫn sáng láng. Nhưng mà nào có như một cộng một bằng hai, còn bao nhiêu thứ phải tiêu chứ, chả lẽ ra đường gặp bạn uống ly cà phê "ngoài kế hoạch" cũng phải làm tờ trình trình thưa vợ, hay gặp đứa em ở quê kể bà con bị bão muốn móc túi cho mấy đồng lại cũng phải thì thào hạ giọng xin vợ... gã bèn nghĩ cách có quỹ đen. Việc kiếm thêm mỗi tháng dăm trăm đối với gã không khó lắm, nhưng vấn đề là... cất ở đâu?
Tưởng dễ thế nhưng lại vô cùng khó nhé. Cơ quan thì không yên tâm vì chả tin mấy cái tủ chưa đụng vào đã bật cửa. Sếp gã đấy, giấu ở két cơ quan, bị trộm vào nẫng, không khai với công an thì không được, mà khai thì... lộ, thế là ầm ĩ lên. Gấp tờ tiền làm 8 nhét vào góc sâu nhất của ví ư? quên đi nhé, dẫu vợ luôn nói rất tôn trọng chồng nhưng gã để ý ví lão luôn đút thẳng nhưng thi thoảng nó lại... nằm ngang trong túi. Đút vào đế giày ư? thì đã một lần con chó tự nhiên nó lôi ra trước mặt vợ làm lão ê cả mặt. Lần khác lão giắt lên trần nhà. Một hôm lão đi vắng, mưa dột, vợ kêu thợ đến sửa, về lão phải thanh minh gần chết rằng thằng bạn nó nhờ... giấu vợ nó chứ anh có tiền đâu mà giắt lên đấy, có đồng nào em giữ hộ hết rồi còn đâu?... Bây giờ thêm cái món trả lương và mọi thứ thu nhập qua ATM, quá bằng ngân hàng thông đồng với cánh... vợ để quản lý chồng!
Một gã khác, trưởng phòng cấp sở thì lại bị vợ cấm nhậu. Bây giờ công việc mà không nhậu thì làm sao mà hoàn thành nhiệm vụ trên giao, thế là lần lượt bố mẹ ông bà của bạn thứ tự được gã cho lên... bàn thờ. Hôm nay gã báo vợ là giỗ bố thằng A, mai mẹ thằng B, mốt vợ thằng C... một hôm vợ lão ngơ ngác: Ơ hôm qua em mới gặp bố anh A mà, cụ còn hỏi em sao lâu lắm không thấy vợ chồng mình đến chơi? Lần nữa vợ lão báo: Tháng này anh giỗ mẹ anh B 2 lần rồi nhé.
Đời này đàn ông không sợ vợ mới lạ. Bình đẳng rồi nhé, tôi cho con bú thì ông giặt đồ nhé, đừng có tí tởn nhá, cưỡng lại hả, nhẹ thì bạo hành như bao nhiêu vụ báo chí đã đăng, thậm chí là cắt, xẻo, nặng hơn thì "cúp" vài thứ, mặt cứ sưng lên, hoặc thút thít khóc, hoặc ra đầu ngõ nằm giãy đành đạch la làng la nước... Nào có sợ không? Có gã nhìn trước nhìn sau rồi nói thầm: Cọp còn sợ, beo còn sợ, huống gì... vợ.
Có bà còn cẩn thận tới mức, sắm hẳn một bộ đồ cắt tóc về cắt cho chồng. Tất cả mọi hành vi, thời gian của chồng đều đã kiểm soát được rồi, còn mỗi lúc cắt tóc. Chả lẽ lại chở chồng ra tiệm rồi ngồi đấy chờ, nhưng mà không thế, giờ mấy con mắt xanh mỏ đỏ nó kinh lắm, nghe nói nó đứng bên này ngoáy tai bên kia, rồi đứng giữa hai chân khách mà lại nặn mụn trên... trán. Rồi nó xoa tóc, nó gội đầu. Cứ nghĩ tới cái cảnh có bàn tay đứa con gái sờ vào chồng mình là sôi máu lên rồi, là muốn gầm gào rồi, là muốn lên huyết áp rồi. Thôi, cho chắc ăn, mỗi tháng một lần ông ngồi vào ghế tôi cắt cho ông, cũng tông đơ dao kéo, cũng ngoáy tai cạo mặt, cũng gội cũng nặn, mà nó lành nhá, lại không tốn tiền nhá, không mang ếch mang nhái về nhà nhá...
Tất nhiên là còn nhiều nỗi sợ, đàn ông bây giờ nhiều khi lại được mệnh danh là... phái yếu mà (chả yếu thì mạnh với ai khi vợ mới lừ mắt cái đã thun thút hiểu). Nhưng chỉ mới kể chưa hết nỗi sợ đầu tiên thì tôi đã... hết vía rồi, đã lên cơn sợ rồi, vì những điều trên tôi viết về người khác, nhưng lỡ vợ tôi đọc được, thị gầm lên: Ông đã xin tôi chưa mà viết, huhu...
Với lại, trước nỗi sợ... vợ, mọi nỗi sợ khác đều là muỗi, nên nhà cháu đành kết thúc bài viết "đàn ông sợ gì" ở đây, chỉ trách cái cô bé đặt bài, biết rồi mà còn bày đặt hỏi?
PQN(st)

CÁC ĐẤNG NAM NHI XEM THÊM:

 

 Hình ảnh do PQN cung cấp. (vtt)

»» xem thêm

RANH NGÔN

1. Người đẹp thì làm ta chú ý, còn người làm dáng thì… chú ý đến ta. 
2. 
Vợ ngày xưa thường “nâng khăn sửa túi” cho chồng. Vợ ngày nay thường “ngửi khăn lục túi” của chồng. 
3. “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ” nhưng nếu bạn cười với một cô gái trước mặt vợ mình thì nụ cười ấy lại là thuốc… đỏ. 

4. Người cho ta tiền là thầy ta, người cho ta mượn tiền là bạn bè ta, người lúc nào cũng muốn lấy tiền của ta ấy là vợ ta! 
5. Có tiền mua tiên cũng được, nhưng đừng mua một “tiên nữ”, vì như thế bạn sẽ không còn tiền. 

6. Theo luật Hôn nhân gia đình thì đàn ông (con trai) ít ra cũng được tự do 20 năm (trước khi cưới vợ). 

7. 
Nhậu nhiều thì vợ buồn, nhậu ít thì bạn bè buồn, còn không nhậu thì… mình buồn. 
8. Hôn nhân là nghệ thuật sống chung hai người mà vẫn hạnh phúc như khi sống một mình. 

9. Người ta thường dùng lửa để thử vàng, dùng vàng thử đàn bà, dùng đàn bà thử đàn ông và dùng đàn ông đi lấy lửa. 

10. Người đàn ông đầu tiên so sánh phụ nữ với một đóa hồng là một thi sĩ, còn người thứ hai so sánh như thế là một người thiếu… kinh nghiệm. 

11. Ðược tăng lương cũng giống như uống ly rượu, nó nâng tinh thần ta lên nhưng chỉ trong chốc lát thôi. 

12. Nếp nhăn… là cái mà chỉ người khác có. Còn bạn chỉ có những “đường cá tính” mà thôi. 

13. Lương tâm – đó là cái buộc ta phải kể với vợ tất cả mọi chuyện trước khi có ai đó mách. 

14. Hãy luôn nhớ rằng bạn là người độc đáo, cũng như… những người khác. 

15. Thời trang phụ nữ giống như hàng rào kẽm gai – bảo vệ dinh cơ nhưng không giới hạn tầm nhìn. 

16. Nếu người chồng im lặng trong gia đình, nghĩa là vợ anh ta có tài năng của một nhạc trưởng. 

17. Hôn nhân cũng giống như số "pi" trong toán học: tự nhiên, phi lý và rất quan trọng. 

18
. Nếu một phụ nữ không chịu lấy chồng, người ta bảo cô ta có tính độc lập cao. Còn nếu một người đàn ông không chịu lấy vợ, người ta bảo hắn ta không dám dấn thân. 
19. Phụ nữ luôn sẵn sàng tha thứ. Nhưng họ không bao giờ quên những gì họ đã tha thứ. 

20. Trong 24 tháng đầu tiên của cuộc đời một đứa trẻ, người ta dạy chúng đi và nói. 24 tháng tiếp theo, họ sẽ bảo chúng ngồi yên và câm miệng. 

21. Phụ nữ và các nhà dự báo thời tiết giống nhau ở chỗ họ thường chỉ thừa nhận mình đã lầm chứ không sai! 

22. Cô gái già là phụ nữ không thành công trong việc kiếm chồng, còn trai già là đàn ông thành công trong việc không lấy vợ. 
23. Ba giai đọan của một đời người: tin vào ông già Noel, không tin vào ông già Noel và làm ông già Noel. 

24. Ðàn ông tốt có ở khắp mọi nơi trên thế giới, trừ dưới mái nhà của vợ mình. 

25. Ðàn ông tha thứ rồi quên đi, còn đàn bà thì chỉ tha thứ. 

26. Tất cả đàn ông đều có lúc lầm lỗi, nhưng người đã có vợ bao giờ cũng nhận ra sai lầm của mình nhanh hơn.



PLN (ST)
»» xem thêm

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Bánh Chưng Tết



Dân tộc nào cũng có thức ăn truyền thống. Song chưa thấy dân tộc nào có một thức ăn vừa độc đáo, vừa ngon lành, vừa bổ, vừa gắn liền với truyền thuyết dân tộc lâu đời, lại vừa có nhiều ý nghĩa sâu xa về vũ trụ, nhân sinh như bánh chưng, bánh dầy của Việt Nam.

Bánh chưng hình vuông, màu xanh, tượng trưng trái Đất, âm. Bánh dầy hình tròn, màu trắng, tượng trưng Trời, dương, thể hiện triết lý Âm Dương, Dịch, Biện chứng Đông Phương nói chung và triết lý Vuông Tròn của Việt Nam nói riêng.

Bánh chưng âm giành cho Mẹ, bánh dầy dương giành cho Cha. Bánh chưng bánh dầy là thức ăn trang trọng, cao quí nhất để cúng Tổ tiên, thể hiện tấm lòng uống nước nhớ nguồn, nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục to lớn, bao la như trời đất của cha mẹ.

Theo truyền thuyết, bánh chưng bánh dầy có từ thời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi phá xong giặc Ân.Vua muốn truyền ngôi cho con, nhân dịp đầu xuân, mới hội các con mà bảo rằng: ”Con nào tìm được thức ngon lành để bày cỗ có ý nghĩa hay thì ta truyền ngôi cho”.

Các con trai đua nhau kiếm của con vật lạ, hy vọng được làm vua. Người con trai thứ mười tám của Hùng Vương thứ 6 là Lang Lèo (tên chữ gọi là Tiết Liêu), tính tình thuần hậu, chí hiếu, song vì mẹ mất sớm, không có người mẹ chỉ vẽ cho, nên rất lo lắng không biết làm sao, bỗng nằm mơ thấy Thần Đèn bảo: ”Vật trong trời đất không có gì quí bằng gạo, là thức ăn nuôi sống người. Nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để tượng trưng Trời Đất. Lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột để tượng hình cha mẹ sinh thành”.

Lang Lèo (sau có người gọi Lang Liêu) tỉnh dậy, mừng rỡ làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp, đậu xanh thật tốt, thịt lợn (heo) ba rọi dày thật tươi.

Đến hẹn, các lang (con vua) đều đem cỗ tới, đủ cả sơn hào hải vị. Lang Lèo chỉ có bánh Dầy bánh Chưng. Vua lấy làm lạ hỏi, ông đem thần mộng tâu lên. Vua nếm bánh, thấy ngon, lại khen có ý nghĩa hay, bèn truyền ngôi cho Lang Lèo, tức đời vua Hùng Vương thứ 7.

Từ đó, cứ đến Têt nguyên đán hay các đám cưới, đám tang, dân gian bắt chước làm theo, sau thành tục lệ để cúng Tổ tiên, cúng Trời Đất.

Bánh chưng độc đáo, sáng tạo, đậm đà bản sắc dân tộc còn ở những vật liệu và cách gói, cách nấu. Lúa gạo thì tượng trưng cho nền văn hóa lúa nước, nhiệt đới, nóng và ẩm, được chế biến dưới nhiều hình thức khác nhau, mang tính đậm đà bản sắc dân tộc Việt Nam hay Đông Nam Á. Người Trung Hoa ưa chế biến từ bột mì hơn; người Ấn Độ thì ưa chế biến từ kê…

Thịt lợn hay heo được coi là lành nhất, nên các bệnh viện ngày nay thường chỉ sử dụng lọai thịt heo chứ không dùng thịt bò hay thịt gà là thức ăn chính cho bệnh nhân. Người Việt thích thịt luộc hay nấu. Đậu xanh vừa ngon lành vừa bổ dưỡng. Bánh chưng như thế rất nhiều chất, đặc trưng của các món ăn Việt Nam.

Độc đáo hơn nữa, khi nấu trong một thời gian khá dài thường trên 10 tiếng, phải để lửa râm râm, bánh mới ngon. Nấu bằng lò gas, tuy nhanh, nóng quá cũng sẽ không ngon. Vì được gói bằng lá dong, bánh chưng vừa xanh vừa đẹp, thơm hơn lá chuối. Phải gói thật kín, không cho nước vào trong, bánh mới ngon. Lạt phải buộc thật chật, chắc; gói lỏng tay, ăn không ngon. Song nếu chắc quá, bánh cũng không ngon.

Tuy gọi là luộc (người Việt Nam thích luộc, người Trung Quốc thích quay), song vì nước không tiếp xúc với vật liệu được luộc, nên lại là hình thức hấp hay chưng (chưng cách thủy), khiến giữ nguyên được chất ngọt của gạo, thịt, đậu!

Có lẽ vì cách chế biến bằng chưng, nên mới gọi là bánh chưng. Vì thời gian chưng lâu nên các hạt gạo mềm nhừ quyện lấy nhau, khác hẳn với xôi khi người ta “đồ”, khi hạt gạo nhừ quyện vào nhau như thế, người ta gọi bánh chưng “rền”. Vì nấu lâu như thế, các vật liệu như thịt (phải là thịt vừa nạc vừa mỡ mới ngon; chỉ thịt nạc, nhân bánh sẽ khô), gạo, đậu đều nhừ. Cũng vì thời gian chưng lâu, khiến các chất như thịt, gạo đậu nhừ, có đủ thời gian chan hòa, ngấm vào nhau, trở thành hương vị tổng hợp độc đáo, cũng mang một triết lý sống chan hòa, hòa đồng của dân tộc ta.

Cách chế biến như thế rất độc đáo, công phu. Bánh chưng nhất là bánh dầy có thể để lâu được. Khi ăn bánh chưng, người ta có thể chấm với các lọai mật hay với nước mắm thật ngon, giàu chất đạm; cũng có thể ăn thêm với củ hành muối, củ cải dầm hay dưa món… Dân Bắc Ninh xưa thích nấu bánh chưng, nhân vừa thịt vừa đường!

Bánh chưng, bánh dầy quả thật là một món ăn độc đáo có một không hai của dân tộc. Bánh chưng là một trong những bằng chứng cụ thể chứng tỏ văn hóa ẩm thực Việt Nam có nhiều tiềm năng khiến Việt Nam trở thành một cường quốc về văn hóa ẩm thực!

Đọc thêm:

Ngày Tết, bánh chưng xanh –câu đối đỏ, hai thứ không thể thiếu trong mỗi gia đình người Việt. Cái Tết sẽ kém thi vị, ý nghĩa khi mất đi, hoặc vắng một trong hai. Bánh chưng xanh –sản phẩm lâu đời của nền văn minh nông nghiệp lúa nước. Nó bình dị thân thiết màu xanh tươi tắn như mạ non thì con gái chứa đựng nhiều lý thú.

Nếp ba tháng trắng phau, vo sạch để ráo nước. Từng hạt chắc mẩm, ánh lên bóng bẩy. Thịt heo đầy đủ phức hợp nạc –mỡ –da, cùng với đỗ (đậu) vàng bỏ vỏ làm nhân. Tất cả được đùm bọc lại bên ngoài bằng lá dong (hoặc lá chuối) có dây lạt mềm đen tuyền buộc chặt. Sản phẩm hoàn toàn từ nông nghiệp: trồng trọt và chăn nuôi.

Đơn giản như thế nhưng nó thể hiện tính tư duy sâu sắc của người xưa. Cắt chiếc bánh chưng, một tổng thể năm sắc màu hiện lên: vàng ngà hạt đỗ bùi bùi thoảng hương, đỏ thịt lợn chín, trắng ngần màu nếp, xanh lá dong và đen tuyền sợt lạt buộc bên ngoài. Từ trong ra ngoài, thể hiện triết lý: Âm dương, Tam tài và Ngũ hành.

Năm màu tượng trưng cho Ngũ hành trong triết lý phương Đông: Thủy (đen), Hỏa (đỏ), Mộc (xanh), Kim (trắng), Thổ (vàng). Ngũ hành tương sinh –tương khắc hài hòa, bổ trợ cho nhau trong tổng thể vuông vức. Màu vàng ứng với hành Thổ trong thế đất vuông nằm ở trung ương, tượng trưng cho con người rất quan trọng. Trong chiếc bánh chưng, hạt đỗ vàng được bao bọc chính giữa bánh, bên cạnh thịt lợn –thể hiện sự quan trọng này.

Bên cạnh hạt đỗ vàng là thịt lợn đỏ. Hai cặp phạm trù Âm dương hòa quyện lấy nhau (hạt đỗ –thịt lợn; động vật –thực vật; tĩnh –động), chúng bổ trợ cho nhau trong quá trình phát triển. (Trong đời sống thực vật và động vật đã có sự nương dựa vào nhau. Thực vật là nguồn sống của động vật, ngược lại, chất thải của động vật tạo năng lượng cho thực vật hấp thụ phát triển). Cùng bao bọc hạt đỗ –thịt lợn (âm –dương) là màu trắng của nếp. Nếp –hạt đỗ –thịt lợn (âm –dương –âm; thực vật –động vật –thực vật) tạo thành một Tam tài.

Tam tài với ba cặp phạm trù âm dương (nếp –thịt lợn, âm –dương), (hạt đỗ –thịt lợn, âm dương), (nếp –hạt đỗ, âm –dương, nếp được trồng dưới nước –đỗ trồng trên cạn, nước –đất, ướt –khô) đã hòa quyện và bổ trợ cho nhau trong tổng thể phức hợp. Và từ Âm dương, Tam tài đã phát triển lên Ngũ hành. Đó là lạm bàn bản chất của bánh chưng. Ngay cả quá trình luộc chín bánh cũng thể hiện triết lý Ngũ hành: Thủy, Hỏa, Mộc, Kim, Thổ.

Người ta dùng nước để luộc bánh, lửa được đốt từ củi và tất nhiên dùng nồi lớn (kim) đặt lên ba ông đầu rau (thổ). Cả năm thứ: nước, lửa, củi, nồi, ông đầu rau bổ trợ cho nhau, hài hòa bên nhau.

Xưa, nền kinh tế chính của ông cha ta không gì ngoài làm nông. Quanh năm làm bạn với nước, đất, giống và vô hình thiên nhiên, thời tiết đã đóng vai trò rất quan trọng. Hội làng mở ra cũng chỉ nhằm mục đích cầu trời phù hộ cho mưa thuận, gió hòa, mùa màng tươi tốt, làm ăn phát đạt. Triết lý Âm dương, Tam tài, Ngũ hành ra đời cũng không ngoài ý niệm trên.

Chỉ gói gọn trong chiếc bánh chưng xinh xắn kia là cả tư duy độc đáo, đáng khâm phục của ông cha. Nó đã thoát khỏi đơn thuần là vật chất, móm ăn bình thường trở thành đại diện chuyển tải tư tưởng triết lý sâu sắc đậm nét nông nghiệp lúa nước. Từ đây, cần nên gìn giữ phát huy cho xứng đáng với vị thế chiếc bánh chưng trong ngày tết.

Nguyễn Nhã
PQN(st)
»» xem thêm

Tết ông Táo

 

Trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam, Táo quân có nguồn gốc từ ba vị thần Thổ Công, Thổ Địa, Thổ Kỳ của Lão giáo Trung Quốc nhưng được Việt hóa thành huyền tích "2 ông 1 bà" - vị thần Đất, vị thần Nhà, vị thần Bếp núc. Tuy vậy người dân vẫn quen gọi chung là Táo Quân hoặc Ông Táo.

Ở Việt Nam, sự tích Táo Quân được truyền khẩu, rồi ghi chép, do đó có những sự khác nhau về tình tiết, nội dung chính được tóm tắt như sau:
Trọng Cao có vợ là Thị Nhi ăn ở với nhau đã lâu mà không con, nên sinh ra buồn phiền, hay cãi cọ nhau. Một hôm, Trọng Cao giận quá, đánh vợ. Thị Nhi bỏ nhà ra đi sau đó gặp và bằng lòng làm vợ Phạm Lang. Khi Trọng Cao hết giận vợ, nghĩ lại mình cũng có lỗi nên đi tìm vợ. Khi đi tìm vì tiền bạc đem theo đều tiêu hết nên Trọng Cao đành phải đi ăn xin.

Khi Trọng Cao đến ăn xin nhà Thị Nhi, thì hai bên nhận ra nhau. Thị Nhi rước Trọng Cao vào nhà, hai người kể chuyện và Thị Nhi tỏ lòng ân hận vì đã trót lấy Phạm Lang làm chồng.
Phạm Lang trở về nhà, sợ chồng bắt gặp Trọng Cao nơi đây thì khó giải thích, nên Thị Nhi bảo Trọng Cao ẩn trong đống rơm ngoài vườn. Phạm Lang về nhà liền ra đốt đống rơm để lấy tro bón ruộng. Trọng Cao không dám chui ra nên bị chết thiêu. Thị Nhi trong nhà chạy ra thấy Trọng Cao đã chết bởi sự sắp đặt của mình nên nhào vào đống rơm đang cháy để chết theo.
Phạm Lang gặp tình cảnh quá bất ngờ, thấy vợ chết không biết tính sao, liền nhảy vào đống rơm đang cháy để chết theo vợ.

Linh hồn của ba vị được đưa lên Thượng Đế. Thượng Đế thấy ba người đều có nghĩa, nên sắc phong cho làm Táo Quân, gọi chung là: Định Phúc Táo Quân, nhưng mỗi người giữ một việc:

- Phạm Lang làm Thổ Công, trông coi việc bếp. Danh hiệu: Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân
- Trọng Cao làm Thổ Địa, trông coi việc nhà cửa. Danh hiệu: Thổ Địa Long Mạch Tôn Thần
- Thị Nhi làm Thổ Kỳ, trông coi việc chợ búa. Danh hiệu: Ngũ Phương Ngũ Thổ Phúc Đức Chánh Thần.

Truyền thuyết này thể hiện rất đậm nét trong sinh hoạt của người Việt. Trong bếp ngày xưa, thường có ba "ông đầu rau" - tức là ba hòn đất nặn dùng để kê nồi xanh đun bếp, trong đó hai hòn nhỏ hơn hòn thứ ba. Và nhân dân có tục lệ thờ "hai ông một bà", ngày 23 tháng Chạp hàng năm làm "lễ Táo quân", "Tết ông Công ông Táo", "tiễn ông Táo lên chầu Trời"... Đây rất có thể là ảnh hưởng của phong tục thờ thần lửa - một phong tục có từ lâu đời của nhiều dân tộc, tuy nhiên cách thể hiện ở mỗi nước một khác. Ví như ở Trung Quốc, từ thời cổ đại, Táo quân (còn được gọi là "Táo thần", "Táo vương", "ông Táo") đã được coi là một trong bảy vị thần đất được toàn dân cúng lễ. Nhưng nguồn gốc của Táo quân thì không nhất quán. Theo sách Hoài Nam Tử, Viêm Đế (tức Thần Nông) mang lửa đến cho dân nên khi chết được thờ làm thần bếp. Sách Lã Thị Xuân Thu lại coi Chúc Dung mới là thần quản lý lửa (do Viêm Đế mang tới) nên khi chết người dân thờ làm thần lửa. Còn sách Tây Dương tạp trở thì kể: thần lửa trông như một cô gái đẹp, tên là Ổi hay Trương Đan, tên chữ là Tử Quách, những ngày không trăng thường lên trời tâu về việc người nào có lỗi...

Chuyện truyền miệng của người Trung Quốc lại cho rằng trước kia mỗi tháng vua bếp lên trời một lần vào ngày tối (ngày cuối tháng âm lịch) để báo cáo về từng người trong mỗi gia đình (nhất là về những người đàn bà làm điều xấu); sau này, mỗi năm vua chỉ lên trời một lần vào ngày 23 hoặc 24 tháng Chạp. Đến ngày ấy, người Trung Quốc bày bàn thờ gần bếp, cúng vua bếp bằng thịt, cá, rượu nếp, bánh kẹo; đặc biệt có thêm cả nước và cỏ khô (cho ngựa của vua bếp "ăn" để bay và chở vua lên trời - khác với Táo quân của ta thì cưỡi cá chép lên trời).

Tại sao ông Táo lại cưỡi cá chép về trời? 

Phong tục của người Việt, ngày 23 tháng chạp, nhà nào cũng tiễn ông Táo lên chầu trời. Trên bàn thờ có ba chiếc mũ mới bằng giấy: một màu vàng ở giữa, hai màu đen ở hai bên - tức hai ông, một bà - không có cỗ mặn, chỉ cúng hương hoa, sau có 3 con cá chép đang bơi trong chậu thau. 3 con cá chép có ý nghĩa làm "ngựa" để Táo quân lên chầu trời. Sau khi cúng mũ được đốt và cá chép được mang ra thả ở ao, hồ, sông...

Tết Táo quân vào ngày 23 tháng Chạp - người ta coi đây là ngày "vua bếp" lên chầu Trời để tâu lại việc bếp núc, làm ăn, cư xử của gia đình trong năm qua.
Sớm ngày 23 Tết, các bà nội trợ của mỗi gia đình đã xách túi ra chợ chuẩn bị cho mâm cỗ cúng Táo quân. Một thứ không thể thiếu trong buổi đi chợ là cá chép.
Cá Chép Vàng hay còn gọi là (Cá Chép Tiên) là một loài động vật sống ở trên Thiên Đình, hồi trước sống trên trời, do phạm phải lỗi, nên bị Thượng Đế đày xuống trần gian để tu hành để chuộc lại tội lỗi của mình gây ra. Sau khi tu hành có chính quả, thì cá Chép sẽ hóa thân thành rồng và bay lên Trời. Còn Ông Táo là do Thượng Đế phái xuống trần tục để theo dõi loài người, xem ai là người Thiện, người Ác.

Sau đó Ông Táo bay về Thiên Đình để tâu lên Thượng Đế những việc ở dưới trần gian Nhưng mà muốn bay lên Trời, thì Ông Táo phải nhờ đến cá Chép mới lên được. 
PQN(st)
»» xem thêm

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

ĐIỀU NGHỊCH LÝ



Ðể có 500 USD
Việt Nam phải xuất khẩu 2 TẤN DẦU THÔ hoặc 1 TẤN GẠO cộng với 3 TẤN THAN.
Trung Quốc xuất khẩu 1 chiếc "xe máy tàu" nặng 95 kg.
Hãng Sony bán 1 chiếc Tivi nặng 15 kg.
Hãng Canon bán 1 chiếc máy ảnh số nặng 0.5 kg.
Hãng Nokia bán 1 chiếc Mobile nặng 0.1 kg.
Hãng Intel bán 1 con chip nặng 0.01 kg.
Hãng Microsoft bán 1 chương trình phần mềm nặng ... 0 kg

_______________________

VỢ = WIFE trong đó bao gồm : W = Washing (giặt giũ) I = Ironing (Là, ủi) F = Food (Nấu ăn) E = Entertainment (Giải trí)
 CHỒNG = HUSBAND trong đó bao gồm : H = Housing (Xây nhà) U = Understanding (Biết điều) S = Sharing (Chia sẻ) B = Buying (Mua sắm) A = And (và) N = Never (Không bao giờ) D = Demanding (Đòi hỏi)

________________________

Một chàng trai có tật nói lắp tỏ tình...
Anh ta nói : Em có biết rằng anh.... anh ...yêu ...yêu...em...em không? Cô gái: Vậy thì anh đi mà nói với nó!!!!
 Chàng trai luống cuống: Không... ko phải, ý anh muốn nói là... anh anh ...yêu .. em... Cô gái: Vậy thì để anh ta nói với em...
 Chàng trai: Không..không phải... anh muốn nói là...anh ... yêu ... em ... em...Cô gái: Vậy thì anh đi mà nói với nó ...
Chàng trai bực bội với giọng khó chịu... Trời ơi! là trời, không phải thế...anh muốn nói rằng .... anh anh...yêu... em em.... _ Cô gái cáu gắt: Vậy thì để anh ta đi nói với nó...

________________________


Có một người đàn bà đi máy bay. Nhưng có một viên kim cương nên không biết làm cách nào qua hải quan được. Chợt bà thấy một cha cố đang đi ngang qua bèn nhờ cha cố đem qua hải quan dùm.
 Đến chỗ khai báo nhân viên hải quan hỏi cha: "Cha có gì khai báo không?" Cha cố tính nói không nhưng chợt nhớ viên kim cương trong túi quần và không nên cãi lời chúa răn là không được nói láo nên cha nói: "Từ thắt lưng cha trở lên không có gì quí giá còn từ thắt lưng trở xuống thì có một vật mà mọi quí bà đều thích".
 Nhân viên hải quan cười nói: "Cha vui tính quá! Mời cha qua".

_______________________

Theo nghiên cứu mới đây của giáo sư sét thì có những nghịch lý của người Việt:
 1. Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.
 2. Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.
3. Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.
4. Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.
5. Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.
 6. Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay "đồng ý"!
Và: Giàu thì đi xe hơi uống bia ôm - Còn Nghèo đi xe ôm uống bia hơi.
 Uầy,thế đấy,toàn nghịch lí cả !

_______________________

LỊCH SỬ
: Tình iu là 1 cuộc cách mạng giải phóng chủ nghĩa độc thân.
 ĐỊA LÝ: Tình iu là 1 trận động đất trong tâm hồn và trái tim làm ra "núi lửa".
 HÓA HỌC: Tình iu là 1 phản ứng hóa học sinh ra axít.
VẬT LÝ
: Tình iu là 1 lực hút mạnh hơn lực hút của trái đất.
 TOÁN HỌC
: Tình iu là 1 phép trừ của túi tiền, phép chia của trái tim, phép nhân của nhân loại và là phép cộng của mọi rắc rối.
 VĂN HỌC
: Tình iu là quyển sách dày mà đọc từ trang đầu đến trang cuối ta vẫn ko hiểu gì cả...===>gOOd idea

_______________________


  Vào chưa em ? - Aaaaa....aaa ! gần vào hết rồi.
 - Có đau không Em ? - Không 
- Em cần nông thêm một chút không ? - Aaaa....aaa không….cần …không cần ...vào hết rồi!
 - Em thấy thích không? - Ohhhh, thích lắmmmmm
- Có khit qua không em? - Lúc đầu nó vào hơi chật. Nhưng bây giờ vào khít rồi
 - Vậy....... chị gói đôi giày lại cho em nhé - Vâng chị gói lại giùm em.......

________________________

Không biết võ công + té núi + học võ công + trả thù = phim kiếm hiệp hồng kông -
 Tình cờ gặp mặt + yêu nhau + chàng hoặc nàng chết = phim hàn quốc -
 Nhiều cảnh đánh nhau + nhiều cảnh hôn nhau + trả thù = phim hành động mỹ (good choice) -
 Tình tiết chậm chạp + hút thuốc + hôn nhau + tắt đèn + hông biết = phim việt nam –
 Oan gia + cãi nhau + khóc sướt mướt + thành đôi = phim tình cảm đài loan. -
 Cảnh phim hoành tráng + diễn viên đẹp + hông hiểu gì hết = phim đạt giải Oscar -
 ít người đóng + lời thoại ít hoặc ko có lời thoại + lặp đi lặp lại,âm thanh sống động + ko tốn nhiều đạo cụ + được rất nhiều người xem  =...phim????

________________________

Ông ngoại cậu bé gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi phải dành thời gian cho cháu trai. Hoãn công tác lại nhé.
Cô thư ký gọi cho chồng: Tuần này sếp bận nên chuyến công tác hoãn rồi anh ạ.
 Ông chồng gọi cho cô bồ: Vợ anh hoãn chuyến công tác rồi nên tuần này chúng ta ko bên nhau được em ạ.
Cô bồ gọi điện cho cậu học sinh thông báo: Tuần này mình vẫn học như bình thường.
Cậu bé lại gọi điện cho ông của mình: Ông ơi, cô giáo bảo tuần này vẫn phải học nên ko đi chơi với ông được rồi.
 Ông già lại gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi vẫn tham dự cuộc họp, cô sắp xếp lịch đi công tác nhé...
   ...đúng là trái đất tròn!

________________________


Mẹ dặn con gái: "Đi về trễ cẩn thận nghe con. Lỡ có bị chặn đường làm bậy thì con phải bình tĩnh, vui vẻ vén váy lên, bảo nó tụt quần nó xuống rồi mới bỏ chạy, kiểu đó thì đố cha nó đuổi theo kịp con, nhớ chưa"

________________________

 Trên tàu hỏa, một người mẹ trẻ cho con bú nhưng đứa bé cứ nằng nặc khóc, không chịu ăn sữa. Bực mình, bà mẹ liền mắng: - Bú đi nào, không mẹ cho chú kia bú bây giờ.
  Bà mẹ mắng 3 lần liền như vậy, mà đứa trẻ vẫn không chịu bú. Đến lúc này, cậu thanh niên trẻ ngồi đối diện mới rụt rè lên tiếng: - Chị nói cháu quyết định nhanh lên, tôi chờ. Tàu đã chạy quá 5 ga rồi!

________________________

 Vợ :-Sao anh hay lấy ảnh của em trong ví ra nhìn hoài vậy? Có gì lạ không?
 Chồng: -Khi anh có những phiền phức trong cuộc đời, anh lấy ảnh của em ra nhìn là anh hết lo lắng ngay.
 Vợ: -Vậy ah hihi. Hình ảnh em là một khích lệ cho tinh thần anh phải không?
 Chồng: - Đúng vậy, khi nhìn ảnh của em anh tự an ủi là có con vợ như vậy mà anh còn chịu được thì không có phiền phức nào trên thế gian này mà to lớn hơn thế nữa...!!!

________________________

 Hai vợ chồng đang vui vẻ. Điện thoại reo, anh chồng (Giám đốc một Cty) bắt máy. Bên kia giọng bồ nhí:”Anh đó hả”.

 Anh chồng bối rối một chút, rồi nảy ra sáng kiến, liền trả lời: - Alo. Ai đó? À, danh sách khen thưởng nhân viên cty hả?
 - (Anh giỡn hoài, có thương em nữa không nè?) - Thứ nhất: NGUYỄN HOÀI THƯƠNG !
 - (Chừ em đến với anh nghen) - Thứ hai: LÊ VĂN KẸT
 - (Hay là …. Anh qua đây với em đi!) - Thứ ba: ĐỖ VĂN BẬN
 - (Thế khi nào anh mới đến được?) - Thứ tư: MAI VĂN TỚI
 - (Lúc mấy giờ hả anh?) - Cuối cùng: NGUYỄN VĂN MƯỜI HAI

vtt(st)
»» xem thêm

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Chuyện thi đại học



Hồi mình chuẩn bị thi đại học (trường Mỹ thuật công nghiệp) thì Kều đang bộ đội, đóng quân Sơn Tây. Kều hơn mình một tuổi, nó xuống Hà Nội luyện thi thì gặp mình, rồi thân. Ông anh họ của Kều có một căn hộ bé xíu khoảng 9m2, không dùng, mới cho Kều về ở. Mình nhà ở Hà Nội, nhưng hay đến chỗ Kều vẽ và ngủ, cho tự do.

Trong số môn thi để vào Mỹ thuật công nghiệp ngày ấy ngoài hai môn vẽ: hình họa, trang trí còn phải thi hai môn văn hóa nữa là toán và văn. Thí sinh thi vào trường này có truyền thống học văn hóa dốt, thành ra thằng nào điểm văn hóa cao là cơ hội đỗ tăng vọt.

Kều hỏi mình:

-         Trình độ văn hóa mày thế nào?

-         Văn thì còn bịa được chút ít, chứ toán thì ngu như lợn! – rồi hỏi lại Kều – Mày thì sao?

Kều thụt thụt cái mồm kêu "ụt ịt ụt ịt..." thay cho câu trả lời.

Gần ngày thi Kều bàn:

-         Tao với mày ngồi khác buồng, nên hôm nào vào phòng thi hai thằng phải căn đồng hồ, làm sao cứ 9h30 thì cùng xin đi đái, gặp nhau ở buồng đái, tao làm được gì tao bày cho mày, mày làm được gì mày bày cho tao.

Mình phân vân:

-         Hai thằng ngu ngang ngửa như nhau thì biết gì mà bày?

-         Cái thằng này! Tức là tao quay được gì thì tao đưa mày, mày quay được gì thì mày đưa tao.

Mình có nghe kinh nghiệm của mấy khóa trước đi thi về tuyên truyền lại, liền kể:

-         Luật bất thành văn ở trường này là vào thi nếu giám thị bắt được thí sinh quay bài sẽ thu tài liệu, nhưng không đánh dấu bài, vẫn cho thi tiếp. Thế là đã có châm chước vì đây là trường năng khiếu, môn văn hóa không đánh giá cao. Trường mình vào kì thi toàn mượn giáo viên mấy trường cấp ba về trông, mắt lửa ngươi vàng, kinh nghiệm đầy mình, thằng nào quay cũng bị giám thị dính đít hết. Mà như cái loại tao với mày, tài liệu đã bị thu thì cũng coi như toi, ngồi thi tiếp làm gì!

-         Học trường này thì cần đéo gì toán nhỉ! - Kều nói, mặt đần đần - Đéo hiểu bộ đại học bắt thi toán làm cái gì?

-         Bộ ngu bỏ mẹ!

-         Ừ, ngu hơn cả tao cả mày!


Vài hôm sau gặp mình, mặt Kều tươi tỉnh, Kều bảo:

-         Hôm thi văn hóa tao có cách rồi.

-         ...?

-          Hôm ấy tao sẽ mặc quân phục, thấy mình là bộ đội, tình quân dân cá nước, thể đéo nào giám thị cũng thương...

-         Xoay thêm một bộ nữa cho tao. Tao cũng làm bộ đội! Thông minh quá đồ ngu ơi!

Năm ấy trường Mỹ thuật công nghiệp thuê địa điểm thi ở một trường cấp ba, lúc thi hai môn văn hóa, cũng như mọi năm, giáo viên trường cấp ba này đảm nhận luôn việc trông thi.

Mấy hôm trước Kều về đơn vị mang xuống hai bộ quân phục, một bộ sẵn của nó, một bộ nó mượn cho mình, có gắn cả quân hàm quân hiệu. Mình với Kều xanh rì - đỏ chót xuất hiện ở địa điểm thi, cả trường nhìn.

Vào phòng thi chỗ mình ngồi cuối lớp. Quyển Đáp án bộ đề thi đại học dày cộp mình giắt thắt lưng. Giám thị là hai cô giáo. Thấy mình mặc quân phục, một cô hỏi:

-         Cậu là bộ đội à?

-         Thưa cô, vâng!

-         Phòng bên kia cũng có một cậu bộ đội, thế có biết nhau không?

-         Dạ, bạn ấy ở đơn vị cùng em, đơn vị cử hai đứa đi thi, học xong trở về phục vụ quân đội.

Mình cố thêm cái ý "trở về phục vụ quân đội" là để tăng thiện cảm của cô. Chiêu này có vẻ thành công, cô giám thị ân cần:

-          Thế đi thi thế này cậu có ôn được nhiều không?

-          Thưa cô, thời gian bọn em cũng hạn chế vì vẫn còn nhiệm vụ của quân đội. Bọn em có vất vả hơn ở mấy môn văn hóa. Nhưng,... nhưng được đi thi thế này là đơn vị đã tạo điều kiện cho bọn em nhiều lắm đấy ạ!

Cô giám thị nhìn xuống bụng mình. Mình cũng liếc xuống bụng mình, gáy quyển Đáp án bộ đề thi đại học kẹp trong bụng trồi qua khe áo. Cô không nói gì.

Hôm ấy ở phòng mình rất nhiều đứa quay bài. Đống phao của bọn này có cái làm rất kì công, thành những băng giấy bé bằng nửa cuộn phim kẹp gọn giữa hai ngón tay, chữ trên đó li ti như đít muỗi. Thế mà hai cô giám thị cực tinh, bắt không sót trường hợp nào. Riêng mình đặt cả quyển Đáp án bộ đề thi đại học dày cồm cộp trên lòng, xé các trang cần chép, xong ngồi lên, vừa rề rề tay ở khe háng vừa ghi (năm ấy đề thi toán trường mình toàn rút từ cuốn này). Có lần đi ngang mình cô giám thị nói bâng quơ:

-         Hình như sắp đến giờ giám thị hành lang đi kiểm tra.

Mình biết lắm cái bâng quơ ấy cô dành cho ai. Qủa ít có nơi đâu tình quân dân sâu nặng như cái nước mình.

Lúc chạy xuống nhà vệ sinh gặp Kều, mình hỏi:

-         Thế nào, thoát không?

-         Đã là bộ đội cụ Hồ thì đừng bao giờ hỏi "thoát không", mà phải hỏi "thắng không", biết chưa đồ ngu!

Năm ấy mình và Kều cùng "thắng", có học bổng. Điểm văn hóa mình hơn Kều nửa điểm.

Mình bảo:

-         Thì ra về học vấn tao vẫn uyên thâm hơn!

Kều bảo:

-         Thì ra viết chính tả cũng được coi là học vấn.


Hai mươi năm sau mình lấy vợ. Bộ đại học cũng đã tỏ ra sáng suốt hơn khi không còn bắt học sinh thi vào Mỹ thuật công nghiệp phải thi môn toán. Mình và Kều hàng tuần vẫn gặp nhau uống bia, thỉnh thoảng ôn chuyện xưa vẫn nói: "Hồi đó bọn mình vào đươc đại học là nhờ thông minh hơn người, hơn cả bộ".

Vợ mình vốn từ bé đã là dân trường chuyên lớp chọn, thị sang Đức học, rồi sang Mỹ làm tiến sỹ về công nghệ môi trường ở trường Michigan - cái trường này vốn có tiếng tăm, nằm trong top 10 đại học của Mỹ.

Một lần mình với vợ xem vô tuyến, thấy phóng sự nói về tình trạng quay cóp của học sinh sinh viên trong các kì thi, vợ mình nói:

-         Anh có tin không, từ bé đến lớn em chưa bao giờ biết quay cóp.

-         Ừ, thì tin!

-         Ừ... thì... tin – vợ mình đay – Sao  miễn cưỡng thế?

Một lát thị lại tiếp:

-         Mà sao người ta lại có thể hồn nhiên quay cóp thế được nhỉ? Tại sao người ta không thấy xấu hổ nhỉ?

Mình vốn nổi tiếng sợ vợ, thế mà lúc ấy bỗng nhiên máu trên mặt bốc phừng phừng, mình trợn mắt, băm bổ:

-         Có cái đéo gì mà phải xấu hổ! Hử? Hử? Hử?...
Thay Boi
qnp(st)
»» xem thêm

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

RANH NGÔN 2



Đời là bể khổ.... Ai qua được bể khổ là ... qua đời

Cuộc đời là 1 vòng luẩn quẩn:
Sinh ra 2 tuổi đái bằng BÔ
20 tuổi có BỒ
30 tuổi làm BỐ
40 tuổi lại có BỒ ....
80 tuổi lại ... ĐÁI BÔ

Công việc 1 ngày của một bà nội trợ:
Sáng giặt quần áo
Trưa phơi quần áo
Chiều thu quần áo
Tối là (ủi) quần áo
Đêm cởi quần áo
Sáng tìm quần áo ..đem giặt

Nghe mấy đứa con gái than thở với nhau là: Bây giờ giai đẹp đã hiếm thì chớ, chúng lại còn yêu nhau...

CHO dù số phận có long đong
ANH vẫn yêu em trọn một lòng
ÍT nhiều thể hiện mình em biết
TIỀN tài, danh vọng cũng bằng 0

Làm người thì không bao giờ được nói 2 chữ chán đời
Mà phải sống sao cho đời nó phải chán mình

Người đẹp có thể làm mềm ý chí, nhưng có thể làm cứng một số bộ phận trên cơ thể

Ưu điểm: Rất nhiều tiền
còn nhược điểm : Có rất nhiều ưu điểm

Yêu say đắm cũng giống như việc tự đái vào chân mình vậy , mọi người nghĩ là điên rồ, chỉ có bản thân mình thấy ấm !

Nhận trông các bé gái tuổi từ 16 đến 27 từ 18h đến 6h sáng hôm sau, làm cả thứ 7 chủ nhật. Lương thoả thuận

Trẻ em thật là đáng yêu, nhưng quá trình tạo ra chúng mới là đáng để nói tới

Ánh sáng đi trước âm thanh, vì thế, con người ta trông có vẻ thông minh cho đến khi ta nghe họ phát biểu!

Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Vợ chồng cầy cấy thằng cu ra đời!

Giết người là có tội !!! miêu tả cảnh giết người không có tội!!!Tình dục vốn không có tội!! nhưng miêu tả tình dục là có tội !!!

Thất bại vì ngại thành công …

Thông báo :Tuyển nhân viên
Quyền lợi :
+ Lương 3 triệu / tháng
+ Cơm nuôi ba bữa
+ Bóp vú cả ngày. . . . .
Hồ sơ nộp tại......... Công ty bò sữa

Tóm lại:
Đôi lúc hâm hâm cho tâm hồn thanh thản
Nhiều lúc nói nhảm cho cuộc đời thêm vui



vtt(st)

»» xem thêm