Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

CHUẨN BỊ CHO BUỔI HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG 30 THÁNG 4

Gửi toàn thể anh chị em trong lớp.

Sắp đến buổi họp lớp truyền thống, tôi xin gửi lời chúc sức khỏe, thành công tới toàn thể các thành viên cũng như tới gia đình.

Tôi và ông Tuấn cũng đã bàn sơ qua kế hoạch tổ chức buổi họp như sau:
- Thời gian tổ chức họp năm nay vẫn diễn ra vào chiều 30 tháng 4 năm 2013
- Thành phần ngoài các thành viên trong lớp còn rất trân trọng mời thêm gia đình, người thân của các thành viên, một số thành viên cùng khóa học.
- Địa điểm: đang có hai phương án: tại quê hương Nam Trực hoặc tại thành phố Nam Định ( Chúng tôi thông báo sau khi tham khảo ý kiến của mọi người )
- Nôi dung, hình thức trên tinh thần như mọi năm.
- Theo kế hoạch thống nhất, lớp ta có kế hoạch chuẩn bị kỉ niêm. 20 năm ngày rời khỏi mái trường THPT vào năm sau (2014 ) vì vậy trong buổi họp mặt tới rất mong anh em đóng góp ý kiến để chúng ta có kế hoạch chi tiết và cụ thể hơn.
- Nhờ ông Khảng, ông Khánh liên lạc, thông báo tới mọi người khu vực Hà Nội và các vùng phụ cận, ông Tấn thông báo tới mọi người khu vực miền Trung và miền Nam.
- Rất mong anh chị em thông báo, liên lạc với nhau để buổi họp mặt được diễn ra đông đủ, ý nghĩa
Mọi ý kiến đóng góp có thể trực tiếp qua diễn đàn này hoặc gọi cho tôi : 0942741380
Ngày 14 tháng 4 năm 2013
Đỗ Thế Anh



»» xem thêm

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Chao mung ong But ra tham Hanoi

Nhân dịp ông Sức ra Hà nội "trà trộn" vào quần chúng








»» xem thêm

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Chúc mừng 8.3

Tôi phê bình các đồng chí cán bộ lớp và cán bộ duy trì blog của lớp kém quá để tôi ko phải cán bộ lớp phải lên tiếng. tôi xin tự giới thiệu là Lực nhân ngày quốc tế phụ nữ8.3.2013 xin chúc các bạn nữ lớp ta thật vui vẽ mãi xinh đẹp và hạnh phúc bên gia đình trong ngày trọng đại này.
Thân ái trào quyết thắng!
»» xem thêm

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Gương danh nhân

Louis Pasteur

Trên tuyến xe lửa đi về Paris, có một thanh niên trẻ ngồi cạnh một cụ già. Chỉ ít phút sau khi đoàn tàu chuyển bánh, cụ rút trong túi áo ra một cỗ tràng hạt và chìm đắm trong cầu nguyện. Người sinh viên quan sát cử chỉ của cụ già với vẻ bực bội.
Sau một hồi lâu, xem chừng không thể chịu nổi, anh ta mạnh dạn lên tiếng: "Thưa Ông, Ông vẫn còn tin vào những chuyện nhảm nhí thế à ?"
Cụ già thản nhiên trả lời: "Đúng vậy, tôi vẫn tin. Còn cậu, cậu không tin sao ?" Người thanh niên xấc xược trả lời: "Lúc nhỏ tôi có tin, nhưng bây giờ làm sao tôi có thể tin vào những chuyện nhảm nhí ấy được, bởi vì khoa học đã mở mắt cho tôi. Ông cứ tin tôi đi và hãy học hỏi những khám phá mới của khoa học, rồi Ông sẽ thấy rằng những gì Ông tin từ trước đến nay đều là những chuyện nhảm nhí hết.
Cụ già nhỏ nhẹ hỏi người sinh viên: "Cậu vừa nói về những khám phá mới của khoa học, liệu cậu có thể giúp tôi hiểu được chúng không ?" Người sinh viên nhanh nhẩu trả lời: "Ông cứ cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gởi sách vở đến cho ông, rồi ông sẽ say mê đi vào thế giới phong phú của khoa học cho mà xem".
Cụ già từ từ rút trong túi ra một tấm danh thiếp và trao cho người sinh viên. Đọc qua tấm danh thiếp, người sinh viên bỗng xấu hổ đến tái mặt và lặng lẽ rời sang toa khác. Bởi vì trên tấm danh thiếp ấy có ghi: < Louis Pasteur, viện nghiên cứu khoa học Paris.>

Ampère
Federic Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo Hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã trải qua một cơn khủng hoảng Đức Tin trầm trọng lúc còn là một sinh viên đại học.
Một hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường cổ ở Paris. Đứng cuối Nhà Thờ, anh nhìn thấy một bóng đen đang quỳ cầu nguyện cách sốt sắng ở dãy ghế đầu. Đến gần, chàng sinh viên mới nhận ra người đang cầu nguyện ấy không ai khác hơn là nhà bác học Ampère.
Anh đứng lặng lẽ một lúc để theo dõi cử chỉ của nhà bác học. Và khi vừa đứng lên ra khỏi giáo đường, người sinh viên đã theo gót ông về cho đến phòng làm việc của ông.
Thấy chàng thanh niên đang đứng trước cửa phòng với dáng vẻ rụt rè, nhà bác học liền lên tiếng hỏi: "Anh bạn trẻ, anh cần gì đó ? Tôi có thể giúp anh giải một bài toán vật lý nào không ?"
Chàng thanh niên đáp một cách nhỏ nhẹ: "Thưa Thầy, con là một sinh viên khoa văn chương. Con dốt khoa học lắm, xin phép Thầy cho con hỏi một vấn đề liên quan đến Đức Tin !"
Nhà bác học mỉm cười cách khiêm tốn: "Anh lầm rồi, Đức Tin là môn yếu nhất của tôi. Nhưng nếu được giúp anh điều gì, tôi cũng cảm thấy hân hạnh lắm ?"
Chàng sinh viên liền hỏi: "Thưa Thầy, có thể vừa là một bác học vĩ đại, vừa là một tín hữu cầu nguyện bình thường không ?" Nhà bác học ngỡ ngàng trước câu hỏi của người sinh viên, và với đôi môi run đầy cảm xúc, ông trả lời:
"Con ơi, chúng ta chỉ vĩ đại khi chúng ta cầu nguyện mà thôi !"
(Sưu tầm) VTT
»» xem thêm

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Chúc mừng năm mới

Sao các đồng chí cán bộ lớp đâu cả vậy.
sắp sang năm mới rồi tôi thay mặt Đảng, chính phủ... Chúc toàn thể các bạn và gia đình năm mới mạnh khỏe, công tác tốt, thành công trong công việc. Thân ái chào quyết thắng.!.
Luctaiwan.....
»» xem thêm

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

BAO NHIÊU TIỀN MỘT PHÉP MÀU


Cô bé con đi về phòng ngủ của mình, kéo ra từ chỗ giấu bí mật sau tủ quần áo một chiếc hộp thủy tinh, dốc hộp cho ra hết số tiền bên trong rồi cặm cụi đếm. Cô đếm đến 3 lần vẫn chỉ một số ấy, không thể sai đi được. Cẩn thận đặt những đồng xu trở lại chiếc hộp, vặn nắp cẩn thận, cô bé ra khỏi nhà bằng lối cửa sau, đi qua 6 dãy nhà nữa để đến một hiệu thuốc lớn.
Cô bé kiên nhẫn chờ đợi người dược sĩ để mắt tới mình, nhưng lúc đó ông ấy đang rất bận. Cô bé lại xoay chân để tạo ra những tiếng cọ xát dưới sàn. Vẫn không ăn thua. Cô bé làm bộ súc họng, cố tạo ra những âm thanh rất đỗi bất lịch sự. Vẫn chẳng ai bận tâm về điều đó.
Cuối cùng, cô bé lấy ra một xu trong hộp, gõ keng keng trên bàn kính của quầy thanh toán. Đã có hiệu quả. “Vậy cháu muốn gì?” - người dược sĩ cao giọng, đúng kiểu đang bị làm phiền.
“Ta đang nói chuyện với anh trai mới từ Chicago về, rất lâu rồi ta chưa gặp anh ấy đấy” - dược sĩ tiếp lời mà chẳng cần nhận được câu trả lời của cô bé từ câu hỏi trước.
“Cháu xin được nói chuyện với ông về anh trai của cháu ạ”. Cô bé trả lời với giọng điệu “bị làm phiền” không kém. “Anh ấy ốm, ốm lắm… và cháu muốn mua cho anh ấy một phép màu”.
“Cháu nói sao cơ?” - dược sĩ hỏi. “Anh cháu tên là Andrew và anh ấy bị cái gì rất xấu mọc lên trong đầu ấy. Bố cháu nói là chỉ có phép màu mới cứu được anh ấy lúc này thôi. Thế bao nhiêu tiền một phép màu ạ?”. “Ở đây chúng ta không bán phép màu cô bé ạ. Ta xin lỗi không giúp gì được cho cháu cả” - dược sĩ trả lời, giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn.
“Xin hãy nghe cháu, cháu có tiền trả mà. Nếu chưa đủ, cháu sẽ lấy thêm. Cứ nói cho cháu biết một phép màu bán bao nhiêu tiền”. Anh trai của dược sĩ là một người đàn ông ăn mặc rất sang trọng.
Lúc này ông ấy khom người xuống hỏi cô bé: “Thế anh cháu cần loại phép màu nào?”. “Cháu không biết”, cô bé trả lời với đôi mắt chực khóc. “Cháu chỉ biết anh ấy rất ốm và mẹ nói anh ấy cần được phẫu thuật. Nhưng bố không có đủ tiền, nên cháu muốn dùng tiền của cháu…”
“Thế cháu có bao nhiêu?” - Người đàn ông đến từ Chicago hỏi. “1 đô la và 11 xu ạ” - cô bé trả lời rành rọt. “Và đó là tất cả số tiền cháu có, nhưng cháu sẽ kiếm thêm nếu cần”. “Ừ... thế là vừa xít cháu ạ, 1 đô la 11 xu, đó chính xác là giá của một phép màu dành cho anh cháu đấy”.
Anh của dược sĩ một tay cầm tiền từ cô bé, tay kia nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô rồi nói: “Đưa ta đến chỗ cháu ở. Ta muốn xem anh của cháu thế nào và gặp bố mẹ cháu nữa. Để xem ta có loại phép màu cháu cần không”.
Người đàn ông ăn mặc sang trọng ấy chính là một tiến sĩ, bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Cuộc phẫu thuật cho anh trai cô bé hoàn toàn miễn phí. Không lâu sau Andrew đã khỏe mạnh hơn và có thể về nhà.
Bố mẹ đều rất vui, không ngớt lời kể về chuỗi sự việc dẫn họ đến niềm hạnh phúc ngày hôm nay.  “Cuộc phẫu thuật đó qủa là một phép màu” - mẹ cô bé thì thầm. “Em tự hỏi không biết nó đáng giá bao nhiêu…”.
Cô bé chỉ cười khi nghe bố mẹ nói chuyện. Cô biết chính xác một phép màu đáng giá bao nhiêu1 đô la 11 xu… cộng thêm niềm tin của một đứa trẻ.



VTT (sưu tầm)

»» xem thêm

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20 - 11


Kính gửi các thày cô giáo!

Nhân ngày Hiến chương Nhà Giáo Việt Nam 20-11, thay mặt tập thể lớp 12B, xin chúc mừng Quý thày giáo trường PTTH Nam Ninh lời chúc mừng tốt đẹp nhất.

Chúc các bạn 12B, những người tiếp nối thày cô lời chúc sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt.
VTT

»» xem thêm

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

MÙA KHAI TRƯỜNG

  12B thân mến!
Bây giờ là trung tuần tháng 9, các cháu học sinh đã khai giảng được 2 tuần rồi. 
Có thể nói là các cháu vì thế hệ chúng ta chắc cũng không đứa em nào còn cắp sách đến trường cả, mà hầu hết là thế hệ cháu của chúng ta (sau khi rời khỏi ghế 12B, tôi đã có vài đứa cháu ruột ra trường tiếp rồi). Nhìn lại mới biết mình cũng "cũ" ra phết.
Nhân chuyển tên miền của Web lớp và cũng là lời thỉnh tới toàn thể 12B, không biết các bạn có bận trăm công ngàn việc gì lắm không mà dạo này thấy ít người bắt nhời quá. Hiện web đã đã có với tên miền này là cố định, có đăng ký chính thức tại TPHCM, người đại diện: VTT. Tuy nhiên tôi cũng mong toàn thể 12B hay khách của lớp hãy sử dụng trang web như một trang thông tin giải trí, không nên bình luận và đưa tin các vấn đề nhạy cảm như: chính trị, tôn giáo, dân tộc chủ nghĩa... Để trang web của chúng ta tồn tại hợp pháp và mãi mãi là web của tình bạn.
Tôi đặt vấn đề về mùa khai trường vì tôi nghĩ đến giai đoạn này của hai năm lớp 10 và 11B, hình như sau khai giảng cũng vào dịp này chúng ta có 2 chuyến đi thăm quan tại Ninh Bình và những ai trong số chúng ta còn tưởng tượng ra hình ảnh của mấy cô cậu choai choai trong tấm hình này không, mong các giai "bình loạn" tiếp.


Chúc sức khỏe.
VTT



»» xem thêm

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

Sự lựa chọn của Phụ nữ


Trên phố nọ vừa mở một “Cửa hàng bán chồng”, nơi chị em phụ nữ có thể chọn mua cho mình một người đàn ông. Ngay lối ra vào cửa hàng có treo một bảng nội quy với nội dung sau đây:
1.     Bạn chỉ có thể vào cửa hàng MỘT LẦN DUY NHẤT
2.     Cửa hàng có 6 tầng, càng lên cao thì hàng càng chất lượng
3.     Bạn có thể chọn bất cứ người đàn ông nào trên tầng bất kỳ hoặc leo lên tầng cao hơn
4.     Chỉ được phép chọn từ tầng dưới lên, không cho phép leo trở xuống để chọn lại.
Một chị nọ sau khi dừng chân trước tấm biển trước lối vào cửa hàng liền quyết định vào trong để thử vận may.
Sau khi đọc dòng chữ: “Những người đàn ông có công ăn việc làm” trên tấm biển treo trên lối vào tầng 1, chị nọ liền đi thẳng lên tầng 2.
Tấm biển trên lối vào tầng 2 ghi: “Những người đàn ông có công ăn việc làm và yêu trẻ con”.
Chị đi tiếp lên tầng 3. Tấm biển trên lối vào tầng 3 ghi: “Có công ăn việc làm, yêu trẻ con và đẹp trai”.
“Ái chà, được đấy!” – Chị nọ nghĩ bụng
Nhưng chân vẫn bước lên tầng 4.
Trên lối vào tầng 4, tấm biển đề: “Có công ăn việc làm, yêu trẻ, đẹp trai vô cùng và biết giúp đỡ việc nhà”.
“Tuyệt vời!” – chị thốt lên. – Thật là khó mà không ‘đổ’!” Nhưng, miệng nói vậy, chân chị vẫn bước lên tầng 5.
Trên lối vào tầng 5 là tấm biển: “Có công ăn việc làm, yêu trẻ, rất đẹp trai, biết giúp đỡ việc nhà và hết sức lãng mạn”.
Chị nọ đã muốn dừng chân trên tầng 5 để chọn cho mình một người chồng lắm rồi, nhưng cuối cùng, chị vẫn vượt qua được chính mình để bước chân lên tầng cuối cùng – tầng 6.
Trên lối vào tầng 6, chị nhìn thấy tấm biển: “Bạn là người khách số 1.456. 012 của tầng này. Tầng này không có đàn ông, nó chỉ nhằm mục đích chứng minh cho bạn rằng: không tài nào làm vừa lòng phụ nữ. Cám ơn Bạn đã tới thăm cửa hàng chúng tôi”.
vtt-st
»» xem thêm