Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014
Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013
Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013
Chúc mừng năm mới!
Nhân dịp xắp sang năm mới là thành viên trong lớp xin Kính chúc các bạn và toàn thể gia đình sang năm 2014 mạnh khoẻ an khang và thịnh vượng!
Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013
Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013
NGÀY 20/11 ĐẦU TIÊN XA NAM NINH
Tôi và không ít các bạn sẽ có cảm xúc gì đó trong ngày này. Cách đây 19 năm trước (20/11/1995), dù không phải chủ nhật hay ngày nghỉ, cũng hăm hở về quê, vào lại trường và đứng trước cửa lớp chụp vài kiểu ảnh, tất nhiên là đã kịp chạy qua vài nhà thày cô của mình gửi lời chúc mừng rồi.
Nhớ lại ngày này mới thấy thời gian thấm thoát nhanh thật. Bây giờ chỉ có thể gửi lời chúc thày cô qua các kênh thông tin khác nhau và không thể chạy "hăm hở" như thế được nữa. Có thể vì một số lý do:
- Không gian của cuộc sống đã quá rộng lớn;
- Cuộc sống đã thêm nhiều điều mới;
- Điều mới, cùng kẻ thù "thời gian", ít nhiều đã làm phai nhạt điều cũ.
Đâu cũng là quy luật. Nhưng dù có điều mới hay điều cũ thì cái căn bản nhất của 1 con người tôi nghĩ không thể thay đổi đó là: tình cảm bạn bè thủa phổ thông, các bạn cứ thử nghĩ xem. Cảm ơn Mai Ngọc Nam đã cung cấp tấm hình này.
Vu Trong Tan
Chúc mừng ngày 20-11
Cũng như thường lệ đến ngày này trên toàn đất nước Việt Nam chúng ta luôn hướng về và kỷ niệm, tri ân những thầy, cô. Tôi thay mặt lớp 12b chúc quý thầy cô đang còn dạy (chưa mất dạy) lời chúc sức khoẻ, hạnh phúc và gặt hái được nhiều thành công hơn nữa./.
Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013
Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013
12B TRÊN KHẮP MỌI MIỀN... ĂN NHẬU
Tại Phước Sơn - Quảng Nam
Tại Phú Quốc -Kiên Giang
Tại Quận 10 - TPHCM (01/07/2013)
Tại Hòa Khánh - Đà Nẵng (25/07/2013)
Tại Nam Trực
Tại Tân Phú - TP.HCM (03/07/2013)
Cảm ơn Phạm Thanh Bình đã dành đã cho anh em những hình ảnh quý giá.
VTT
Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013
MÙA HIẾU HẠNH
Chào 12B, đã lâu chưa có dịp trò chuyện. Nay nhân dịp tháng lễ Vu lan, xin tặng 12B "Câu chuyện về lòng biết ơn". Mong các bạn đón nhận.
»» xem thêm
Một thanh niên học tập xuất sắc đến xin ứng tuyển vào một chức vụ
quản lý ở một công ty lớn.
Anh ta qua được vòng phỏng vấn thứ nhất; vào vòng 2 giám đốc công
ty sẽ phỏng vấn anh ta và là người quyết định.
Qua lý lịch của người thanh niên, vị giám đốc biết được thành tích
học tập ưu tú của anh ta, từ bậc trung học đến sau đại học, chưa từng có
một năm nào kết quả không đạt xuất sắc.
Người giám đốc hỏi:
- Khi đi học ở trường, cậu có được học bổng nào
không?
Cậu thanh niên trả lời: không. Ông ta hỏi tiếp:
- Vậy là cha của cậu trả học phí cho cậu phải
không?” Cậu ta đáp:
- Cha tôi mất năm tôi mới lên một; chính mẹ
tôi là người trang trải tiền học cho tôi”.
- Mẹ cậu làm việc ở đâu?
- Mẹ tôi làm nghề giặt quần áo.
Ông ta bảo cậu cho ông xem tay của cậu. Chàng thanh
niên đưa ra 2 bàn tay trắng trẻo mịn màng.
Người giám đốc lại hỏi : “Cậu có bao giờ giúp mẹ giặt quần
áo không?
Cậu ta trả lời : “Không thưa ông, Mẹ tôi chỉ muốn tôi đọc nhiều
sách và lo học. Với lại mẹ tôi có thể giặt đồ nhanh hơn tôi.
- Tôi có 1 yêu cầu. Hôm nay cậu đi về gặp mẹ
và rửa tay cho bà, sáng mai quay lại đây gặp tôi.
Người thanh niên thấy có nhiều khả năng được tuyển dụng
nên về đến nhà cậu vui vẻ bảo mẹ để cậu rửa tay cho bà. Bà mẹ tuy thấy đề
nghị của con rất lạ kỳ nhưng bà cảm động và hạnh phúc để cho con trai
rửa tay cho mình.
Trong khi cậu chậm rãi rửa 2 bàn tay của mẹ, nước mắt cậu
tuôn ra. Đó là lần đầu tiên trong đời cậu nhận thấy đôi bàn tay của mẹ đầy
những vết nhăn, vết sẹo thâm đen. Một số chỗ bầm tím mới khiến bà đau và rùng
mình khi cậu rửa tay của bà trong nước.
Đó cũng chính là lần đầu trong đời cậu nhận ra chính dôi tay của mẹ
đã giặt bao nhiêu là đống quần áo để có tiền đóng học phí cho mình. Những vết
sẹo, chỗ bầm trên hai bàn tay mẹ, những nỗi nhọc nhằn, vất vả là
cái giá mẹ phải trả cho cậu được học hành xuất sắc, tốt nghiệp ra trường
và cả tương lai của cậu.
Sau khi rửa tay cho mẹ, cậu lặng lẽ giặt hết đống quần áo còn lại
cho mẹ. Đêm đó hai mẹ con nói chuyện rất lâu.
Sáng hôm sau, cậu thanh niên trở lại văn phòng của vị giám đốc. Người giám đốc thấy đôi mắt rướm lệ của cậu đã hỏi:
- Cậu nói xem ngày hôm qua ở nhà cậu đã làm
gì và học được điều gì? Cậu trả lời:
- Tôi đã rửa tay cho mẹ và đã giặt nốt số quần áo
còn lại
- Hãy cho tôi
biết cảm tưởng của cậu
- Một là, bây giờ tôi đã hiểu thế nào là biết ơn.
Nếu không có mẹ, tôi dã không có được tôi được học hành như hôm nay. Hai là,
nhờ cùng làm việc giúp mẹ, đến bây giờ tôi mới biết làm xong một việc gì đều
gian khó, vất vả. Ba là tôi đã nhận biết giá trị và tầm quan trọng của quan hệ
trong gia đình, với người thân.
Người giám đốc nói: Đó là những điều mà tôi muốn người quản lý của
tôi phải có. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn người khác giúp đỡ, một
người thấu hiểu những chịu đựng hy sinh của người khác để hoàn thành công
việc, và một người sẽ không xem tiền là mục tiêu duy nhất trong đời. Cậu đã
trúng tuyển vào chức vụ này. Huỳnh Huệ dịch.
Vtt suu tam
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






























